Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Options
View
Go to last post Go to first unread
Vu  
#1 Posted : Sunday, January 20, 2013 11:46:16 AM(UTC)
Vu

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 10/14/2011(UTC)
Posts: 93

Was thanked: 20 time(s) in 17 post(s)
Để phát biểu không chỉ là hiện tượng

UserPostedImage
Nghệ sĩ Kim Chi
Việc nghệ sĩ Kim Chi từ chối làm hồ sơ khen thưởng nghệ sĩ của Thủ tướng Việt Nam trong thời gian qua thu hút các diễn đàn mạng cũng như giới truyền thông.

Đáng khâm phục
Thậm chí, nghệ sĩ Kim Chi được nói đến như một hiện tượng vì đã thẳng thắn nói lên suy nghĩ của mình. Cùng lúc, cũng có những ý kiến cho rằng điều quan trọng là mọi người bày tỏ quan điểm hơn là việc chỉ tôn vinh nó thành hiện tượng.

Lá thư nghệ sĩ Kim Chi gởi Hội Điện ảnh Việt Nam lấy lý do ‘không muốn trong nhà có chữ ký của người đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân” để từ chối tham gia xin xét duyệt khen thưởng nghệ sĩ. Người mà nghệ sĩ Kim Chi nói đến là đương kim thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng.

Sáng thứ Ba 15 tháng 1, xuất hiện lá thư đầy xúc động của ông Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh - gởi bà Kim Chi để thể hiện sự trân trọng dành cho hành động của bà. Người từng tham gia sôi nổi phong trào sinh viên cách đây gần 50 cho rằng “chưa có ai “cả gan”, đủ dũng khí để phát biểu một cách công khai, minh bạch những điều mà Kim Chi đã làm”.

Trong lúc Việt Nam bị lên án là hạn chế quyền tự do ngôn luận, thái độ thẳng thắn chỉ trích Thủ tướng của bà Kim Chi không chỉ làm nhiều người đánh giá cao mà còn làm họ bất ngờ, xúc động. Nhà giáo Phạm Toàn từ Hà Nội nhận xét về bà Kim Chi:

“Đó là một trường hợp đáng khâm phục. Tất cả những ai dù không phải là nghệ sĩ, dù là nhà giáo, là những người tử tế… thì phải thấy đó là một hiện tượng đáng khâm phục”.

Nhà giáo Phạm Toàn không phải là người duy nhất dùng từ “hiện tượng” cho bà Kim Chi. Các bài viết, các ý kiến bình luận, các diễn đàn không ngớt lời nói về nghệ sĩ Kim Chi trong thời gian qua khiến hành động của bà trở thành một hiện tượng.

Tại Việt Nam, những phát biểu được cho là thẳng thắn hoặc mang tính nhạy cảm thường gây một phản ứng tương tự trong dư luận bao gồm cả phát biểu gần đây nhất về văn hóa từ chức của ĐBQH Dương Trung Quốc. Nếu chỉ nói thật hoặc nói lên suy nghĩ của mình mà có thể trở thành hiện tượng thì điều này phần nào thể hiện cho mức độ tự do ngôn luận của một nước. TS Nguyễn Quang A, nguyên viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển IDS nhận xét:

“Tôi nghĩ là tại Việt Nam không phải chưa tự do ngôn luận lắm mà là không có tự do ngôn luận. Chuyện của nghệ sĩ Kim Chi và vô vàn chuyện khác là minh chứng cho điều đó”.
Tờ Washington Post vừa có bài bình luận nhan đề “Tại Việt Nam, những tiếng nói bị bịt miệng” cho rằng nhân quyền vẫn còn là một rào cản giữa quan hệ Việt – Mỹ. Bài báo cũng nói rằng “Việt Nam có tội vì đã sợ hãi một cách phi lý quyền tự do phát biểu, đa nguyên và cuộc cách mạng kỹ thuật số”.

Việt Nam thường xuyên bị lên án hạn chế quyền tự do ngôn luận và vi phạm các công ước quốc tế mà mình là thành viên. Cuộc đối thoại nhân quyền thường niên Việt – Mỹ năm ngoái cũng không diễn sau khi các blogger của “Câu lạc bộ nhà báo tự do” nhận các bản án nặng nề.

Trong lúc vấn đề tự do ngôn luận của Việt Nam bị cho là bị bóp nghẹt thì không ai có thể phủ nhận vai trò cũng như sức lan tỏa của những phát biểu mà nghệ sĩ Kim Chi đưa ra. Nhưng xét cho cùng cái còn quan trọng hơn cả việc tôn vinh một hiện tượng là việc có thể lấy cảm hứng từ hiện tượng đó. Nói một cách khác, bản thân một hiện tượng không quan trọng bằng kết quả của nó mang lại. Nhà giáo Phạm Toàn nhận xét:

“Tất cả mọi người lên tiếng là lý tưởng. Trước khi đến đó thì phải có những đột phá cá nhân như nghệ sĩ Kim Chi.”

Lá thư mà ông Lê Hiếu Đằng gởi cho bà Kim Chi nói hành động của bà Kim Chi “như ngọn lửa ấm áp”, làm ông "vững tin hơn” trên con đường đã chọn. Còn TS Nguyễn Quang A thì cho rằng mọi người cần phải nói lên suy nghĩ của mình mặc dù ông lưu ý rằng có những luật lệ là những thử thách rất lớn cho tự do ngôn luận:
“Tôi nghĩ tất cả mọi người phải nên nói thật. Chưa nói đến ý kiến của người ta đúng sai thế nào bởi vì qua tranh luận thì điều đó sẽ được biết nhưng quyền được mở miệng của mọi người phải được tôn trọng.
Mặc khác, nếu tất cả mọi người đều nói lên sự thật và không sợ hãi thì những qui định như thế theo tôi cũng trở thành vô hiệu. Bởi đó là ý của dân. Đó mới là cái cao nhất chứ không phải ý của một nhóm người nào đó được ghi trong pháp luật”.


Ông Nguyễn Quang A nói thêm rằng những điều luật hạn chế quyền tự do phát biểu tại Việt Nam là phi lý và ông ủng hộ phản biện xã hội. Một khi mọi người được tự do phát biểu, những phát biểu thẳng thắn tương tự như của nghệ sĩ Kim Chi sẽ không trở nên quá hiếm hoi và sẽ không còn là hiện tượng nữa. Nhưng đó lại là lúc sức mạnh tác động của nó thực sự được chứng minh.
Source: RFA

Thư TT Nguyễn Tấn Dũng gởi nghệ sỹ Kim Chi
UserPostedImage

Hà Nội ngày 18/1/2013
Thưa bà!

Vừa qua bộ phận bên dưới của tôi tắc trách, bỏ qua cái khâu dạo đầu, khiến bà phật ý. Lẽ ra chúng nó lân la tiếp cận, đánh tiếng thăm dò, thử xem bà có hồ hởi phấn khởi, khi được tôi khen bà hay không, nếu biết bà không thích, thì lặn luôn sẽ không có bằng chứng gì hết, coi như thủ tướng Dũng này chưa biết bà. Sự tắc trách, làm bà trúng mánh, được một phen chảnh với đời, và người oán thù, khinh ghét chính phủ của tôi, tha hồ xung phong tràn lên... chửi tới tấp.


Nhưng hề gì, thưa bà. Như người trồng cây phải siêng năng đào xới, cây mới mau tươi tốt. Chỉ tính riêng đợt bà từ chối bằng khen, bác sĩ báo tin vui, tôi lên được ba ký mốt, đã quá! "Lâu dần đời mình cũng quen" bà ơi, ngày nào lên mạng, thấy người ta không chửi mình, tôi đâm... nhớ! Cũng may, chưa có ngày nào ngơi.


Hôm nay viết thư cho bà, không phải vì chuyện chửi bới. Vì lưu ý mấy lời của bà nói rằng:


“Tôi cũng nói thẳng, tôi là nghệ sỹ cộng sản chính hiệu, và cho tới bây giờ, trái tim tôi là tim của một người cộng sản mong cái đất nước này sẽ hòa nhập được với thế giới, tốt đẹp hơn, giàu có hơn, và dân không khổ nữa.”


Thưa bà:

Làm sao có chuyện trái ngoe, trái nghếch như thế được hả bà. Đã là Cộng Sản, thì ai dám hòa nhập với mình, chỉ hòa với "thế giới" của Cu Ba, Bắc Hàn, hai thằng này đói rách truyền thống, hòa với nó chỉ cho, chứ không xin được thứ gì, với Trung Quốc, hòa đến mất tiêu mình luôn rồi. Còn bọn Tư Bản giãy chết, dễ gì hòa với chúng nó, mà còn giữ cái đuôi Cộng Sản chính hiệu? Chúng nó bỏ chạy xa ngàn cây số giờ, đuổi sao kịp, tội lắm bà ơi.


Mong trái tim Cộng Sản của bà, mở lòng độ lượng (nếu có) để hỷ xả cho anh em, phương châm của tôi: Yêu sự thật, ghét giả dối. Tuy nhiên sống với giả dối lâu ngày, thấy cái giả dối biến thành sự thật, ví dụ bốn ngàn năm sau cũng không xây được xã hội chủ nghĩa, thế nhưng chúng ta bắt nhân dân phải viết trên đầu đơn, thư: Chxhcn Việt Nam!? Đố ai dám không viết? Làm gì có: Tự do-độc lập-hạnh phúc? Đố ai dám đặt câu hỏi? Mỗi người dân là bốn người công an đấy bà ạ.


Và:


“Đối với tôi, ai làm lãnh đạo mà làm cho đất nước giàu, nhân dân sung sướng thì tôi quý trọng, còn ai không làm được điều đó thì tôi không thích, không quý trọng, khen tôi tôi thấy không sung sướng.”


Như vậy cả đời bà chưa hề nhận được giấy khen nào, đúng không? Vì từ khi đảng CS ra đời đến nay, chưa có loại lãnh đạo "làm cho đất nước giàu, nhân dân sung sướng" chưa nói đất nước khổ đau, điều này cũng có nghĩa là bà chưa bao giờ được sung sướng!


Bà không muốn có một chữ ký trong nhà, mà kẻ đó làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân. Thưa bà trước 1975, tôi nghe bà con miền Bắc kể rằng: Khoai lang trồng chưa kịp tới ngày bới, nhưng đói quá, họ móc tìm cọng rễ nào phình ra như hạt đậu phụng bứt nhai, rồi lấp đất lại, thời kỳ này xúc phạm tới cao độ đó thưa bà.


Bà chê chữ ký của tôi, thiết tưởng nước này, từ trước đến nay chẳng còn ai xứng đáng hơn. So với bác Hồ, tôi cũng có điều hơn bác, như công khai hóa vợ con, dù vợ tôi xấu hơn, già hơn vợ bác, tôi sinh cháu nào nuôi đàng hoàng đứa đó. Hà Nội ai cũng biết Nguyễn Tất Trung, đứa con rơi của bác, sống lang thang, cù bơ cù bất, Trung biết cha mình là ai, nhưng chớ dám mở miệng nói ra.


Nạn tham nhũng từ đâu? Cán bộ ta ở trong rừng đói quá, sau 30/4/1975 chiếm được miền Nam, của cải cao ngút ngàn, tha hồ ăn, thế gian xưa nay vẫn thế, túi tham không đáy, sức mạnh nào ngăn cản được cái "nạn dịch ăn" này? Ăn hoài thành quen, nhịn sao được. Mười bảy tấn vàng của miền Nam, đã bay biến ngay năm đầu "giải phóng", vài chục năm sau vừa đổi mới, Lê Kiến Thành, con của TBT Lê Duẩn, trở thành "doanh nhân thành đạt nhất", trở thành chủ nhân ông Techcombank!? Đó, cái mầm tham nhũng, có mới mẻ gì cho cam. Máu bộ đội chảy dài Trường Sơn, nhưng hưởng phú quý vinh hoa, chỉ vài chục người chớ mấy, thưa bà.


Nhân nhắc đến TBT Lê Duẩn, xin lỗi bà, nếu kéo thêm năm năm cai trị, người dân không có khố mà mặc.


Bà muốn ông Đỗ Mười, ký giấy khen chăng? Thưa bà ông ĐM khét tiếng chuyên chính, nhưng Nam Hàn cho ông ta một triệu đô la, ông đi khắp Hà Nội khen Hán Thành sạch đẹp, đâu đâu cũng thơm phức, đến ống cống cũng thơm! Bình Nhưỡng thúi hoắc, bắc Hàn nghèo xác xơ.


Bà muốn thủ tướng Phạm Văn Đồng, ký chăng? Quả như thế bà nên copy công hàm 1958, treo ngang cùng giấy khen ấy hén. Những người quá cố đã không ra gì, bọn lãnh đạo, quan chức ngày nay toàn một lũ lú, làm sao xứng đáng ký giấy khen cho bà? Mấy hôm rày tôi chạy vạy, tìm người ký giấy khen cho bà, nhưng khó quá, không một ai chịu ký, hội Điện Ảnh nói: không dám ký, sợ "mai này lại sinh ra thù oán" sợ mất sổ gạo, lo mất sổ hưu!


Phần trên tôi nhắc lại phương châm: "Yêu sự thực, ghét giả dối" thật lòng tôi như vậy, khi quốc hội gợi ý từ chức, tôi trả lời minh bạch, tiếc rằng không ai hiểu, tôi nói: Đảng phân công, tôi làm, tôi không từ chối, và cũng không xin xỏ. Nghĩa là chính phủ, chính quyền này không "dính" gì tới nhân dân cả, hiểu chưa? Khổ quá nghe với ngóng.


Bà còn cao ngạo, thách thức sự trả thù nào đó, như bị tai nạn, làm gì quá đáng vậy bà. Có điều phụ nữ ra đường, thế nào cũng mang theo túi xách, bà nên cẩn thận, nhiều khi công an khám xét bất thình lình, tìm thấy trong túi của bà có vài bao cao su đã qua sử dụng, thì cũng hơi kẹt, xin bà đừng nghĩ bậy cho tôi tội nghiệp, tôi chỉ thực hiện mỗi một lần với ông Luật Sư Cù Huy Hà Vũ mà thôi!


Thân mến chào đoàn kết.
X
Tác giả: Ông Bút (Danlambao)

Edited by user Sunday, January 20, 2013 11:48:08 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.