Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Options
View
Go to last post Go to first unread
BThuy  
#1 Posted : Tuesday, October 2, 2012 6:31:38 PM(UTC)
BThuy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 10/2/2012(UTC)
Posts: 1
Location: CA,USA

Was thanked: 2 time(s) in 1 post(s)
Vừa nghe tin nhà thơ Ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện vừa qua đời sáng nay , ngày 2-10 tại bệnh viện Orange County (California), sau một thời gian bệnh nặng .
Đây là một tin buồn và là một mất mát lớn cho thi đàn người Việt chống Cộng ở hải ngoại.
Xin chia buồn cùng gia đình nhà thơ và cầu chúc hương linh Ông Nguyễn Chí Thiện sớm vào cửa Thiên đàng
.

Edited by user Tuesday, October 2, 2012 6:37:15 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 2 users thanked BThuy for this useful post.
tt on 10/4/2012(UTC), Lam Vien on 10/6/2012(UTC)
Lâm Viên  
#2 Posted : Friday, October 12, 2012 11:27:32 AM(UTC)
Lam Vien

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 2,806
Man
Location: Somewhere on earth

Thanks: 449 times
Was thanked: 2204 time(s) in 900 post(s)
LV nhận được trong e-mail bài viết của ông Chu tất Tiến viết về nhà thơ Nguyễn chí Thiện. Những năm trước đây trong phố rùm VB cũng lao xao, sôi nổi về buổi họp báo của nhà thơ NCT. Nay ông Nguyễn chí Thiện đã ra người thiên cổ, LV xin được dán vào đây bài viết của CTT để độc giả suy ngẫm.

TĂNG SÂM GIẾT NGƯỜI

Chu Tất Tiến


(Sunday, November 09, 2008 )
Chuyện Trung Hoa kể rằng một hôm mẹ Tăng Sâm đang ngồi quay tơ, thì bỗng nhiên một kẻ hớt hải chạy vào bảo:
- Tăng Sâm giết người!
Mẹ Tăng Sâm chỉ liếc qua kẻ báo tin rồi tiếp tục làm việc, vì bà biết rằng Tăng Sâm là đứa con hiền hòa, chưa bao giờ biết cãi lộn, đánh nhau, làm gì có chuyện giết người.
Một lúc sau, một kẻ khác lại chạy đến, báo:
- Tăng Sâm giết người!
Bà mẹ hơi giật mình. Tự nhiên bà hơi lo lo, nhưng vẫn tiếp tục làm việc.
Khoảng một tuần trà sau đó, lại có kẻ hớt hải chạy vào, bảo:
- Tăng Sâm giết người!
Bà mẹ bỗng bật dậy và hốt hoảng chạy ra khỏi nhà.
Câu chuyện nói lên được rằng bản tính con người hay cả tin. Nếu cứ tiếp tục nhồi nhét mãi một điều nói láo đến đâu vào đầu người ta, cũng làm cho ngay cả kẻ vững tin bị ảnh hưởng.
Năm 1613, Niccolò Machiavelli, người thành Florence, viết cuốn "Ông Hoàng" (The Prince) để giúp kế cho ông Hoàng của ông ta có cơ hội chiến thắng và trở thành lãnh tụ vĩ đại nhất của nước Ý. Cuốn sách đã ghi chép lại tất cả những mưu mẹo mà một lãnh tụ phải thi hành. Khi nói về việc chọn lựa giữa được dân chúng thương yêu hay bị khiếp sợ, Machiavelli viết: "Vì con người là vô ơn, hay thay đổi, giả tạo, hèn nhát, và tham lam, cho nên tạo sự sợ hãi thì an toàn hơn là tạo sự thương yêu." Niccolò Machiavelli đã nêu lên những đặc tính xấu xa (thú tính) của con người và làm kiểu mẫu cho Hitler để viết cuốn Mein Kamp, trong đó, Hitler cô động lại những phương pháp tuyên truyền, tẩy não con người nói chung, hầu bắt con người phải phục tùng mệnh lệnh một cách tuyệt đối. Một công tác mà Hitler đặc biệt nêu lên là "cứ nói dối, nói dối, nói dối mãi thì thiên hạ sẽ tin." Hitler còn phân tích kỹ hơn về việc nói dối này và cho rằng "nói dối nhỏ, thì sẽ bị người ta mắng chửi, nhưng nói dối những sự việc to lớn, thì người ta sẽ tin ngay."
Cuốn "Ông Hoàng" và cuốn "Mein Kamp", sau đó, được các lãnh tụ độc tài, độc ác, và gian xảo áp dụng. Trong đó có Hồ Chí Minh. Nhiều nhân vật thân cận Hồ Chí Minh đã cho biết là Hồ Chí Minh coi hai cuốn sách trên như sách gối đầu giường. Tên lãnh tụ độc tài, độc ác, và gian xảo này đã áp dụng rất nhiều mưu lược của hai tác giả kia. Về văn học, họ Hồ đã bịa ra tên Trần Dân Tiên để tự mình ca tụng mình. Họ Hồ cũng đạo văn, ăn cắp thơ của người khác rồi đứng tên mình. Trong bài viết "Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh", nhà văn Dân Chủ Trần Khải Thanh Thủy đã cho biết "Bản án chế độ thực dân Pháp" được viết bởi 5 người: Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh, và Nguyễn Ái Quốc (Hồ Chí Minh). Trong số 5 nhân vật này, Nguyễn Ái Quốc là kẻ học dốt nhất, nhưng về sau, lại "chôm" tác phẩm này, và biến thành của riêng mình. Những câu "Không có việc gì khó. Chỉ sợ lòng không bền. Ðào núi và lấp biển. Quyết chí cũng làm nên" là ăn cắp của sách Ấu học ngũ ngôn thi. Câu nói cửa miệng của họ Hồ: "Vì lợi ích mười năm trồng cây, trăm năm trồng người" cũng là câu của Quản Trọng thời Ðông Chu Liệt Quốc: "Một năm trồng lúa, mười năm trồng cây, trăm năm trồng người."
Trong mục đích Trăm năm trồng người này của Hồ Chí Minh, có việc "nói dối, nói dối, nói dối mãi" thì người ta sẽ tin, và "nói dối nhỏ, thiên hạ sẽ mắng chửi, nhưng nói dối lớn, người ta sẽ tin." Bởi vậy, các lãnh tụ Cộng Sản mới dựng lên nhiều chuyện thần tiên như chuyện em bé tẩm xăng vào người để làm nổ tung kho đạn Tây và khuếch đại những chuyện Kim Ðồng, Lê Văn Tám, chuyện chiến sĩ dùng thân lấp lỗ châu mai, dùng thân người chặn bánh xe đại bác, khích động nhân dân liều mạng theo họ. Những năm cải cách ruộng đất, cán bộ dựng chuyện để cướp đoạt tài sản nhân dân, tiêu diệt cả nửa triệu người không toàn tâm toàn ý theo Cách Mạng.
Chiến lược nói dối này đã được liên tục sử dụng trong suốt cuộc chiến tranh Việt Nam, đến nỗi sau 1975, người dân miền Nam đã cười bò lăn về những huyền thoại đại khái như "Phi cơ ta núp trong mây, chờ phi cơ địch đến, thì xông ra, bắn hạ", "trong ngày Cách Mạng Mùa Thu, chiến sĩ anh hùng của ta dùng súng lục bắn hạ những tên Pháp ở trên các nhà cao tầng chung quanh lễ đài chết như rạ", "một mình cháu ngoan Bác Hồ dùng súng trường bắn hạ sáu tầu bay Con Ma của địch", hoặc "một tiểu đội các chiến sĩ gái đã hạ nguyên một Tiểu Ðoàn Lính thủy Ðánh Bộ". Sau ngày trình diện đầu tháng 5/75, một Giáo Sư trường Quốc Gia Hành Chánh khi gặp người viết đã đau khổ nói: "Anh xem, trước mặt một số các Giáo sư Tiến Sĩ như chúng tôi, mà mấy tên đến tiếp quản dám huênh hoang bảo chúng tôi về nhà, để chậu nước trước cửa, chờ trăng lên, nhìn vào chậu nước, sẽ thấy cờ Liên Xô trên mặt trăng đó! Tôi đau lòng quá! Bọn ngu xuẩn thế mà thắng được chúng mình!"
Phương pháp nói dối một cách trơ trẽn này cũng được áp dụng công khai trong cả nước để nhốt các thành phần chế độ cũ tại các trại cải tạo. Mới đầu, chúng cho các hạ sĩ quan đi học 3 ngày xong cho về nhà, thơ thới hân hoan. Sau đó, ra thông cáo toàn quốc là các sĩ quan cấp Tá trở lên đi học một tháng. Khi các sĩ quan cấp Tá chưa về, thì ra lệnh cho sĩ quan cấp Úy đi học mười ngày. Ðọc những thông báo công khai trên hệ thống truyền thanh, truyền hình, báo chí của Nhà Nuớc đã được phổ biến khắp thế giới như thế, hầu như 99% sĩ quan chế độ cũ tự động nộp mình, để rồi chết tức tưởi trong các nhà trừng giới, tẩy não, hay sống sót sau 5, 10, 15, 20 năm tù ngục khốn khổ.
Những bài học công khai trong các trại tù tẩy não này cũng là những bài nói láo kinh thiên, động địa. "Nước ta rừng vàng, biển bạc. Nhà nước ta quân đội anh hùng. Chủ Nghĩa Xã hội khoan dung với toàn bộ Ngụy Quân, Ngụy quyền, dù cho tội ác của chúng Trời không dung, đất không tha" để sau đó bắn người như bắn chim. Rồi những lần chuyển trại, các cán bộ quản giáo đều ăn mặc sáng chói, lên Hội trường tuyên bố long trọng: "Các anh về nhà, nhớ lao động tốt nhé. Phục vụ Xã hội, để trở thành những công dân tốt nhé!" để sau đó, từ nhà tù khổ sai này đến trại trừng giới khác, những người tưởng là "hồ hởi" về nhà để thành công dân tốt đó đã lần lượt chết rục trong rừng sâu, núi thẳm. Kẻ bò được về nhà thì chỉ có da bọc xương và tiếp tục chịu quản chế thêm nhiều năm nữa. Có kẻ vừa về đến nhà thì được lệnh đi Lao Ðộng Xã Hội Chủ Nghĩa thêm vài năm.
Bởi vậy, mới có hàng chữ "Chủ Nghĩa Xã Hội, Xạo Hết Chỗ Nói, Xếp Hàng Cả Ngày, Xếp Hạng Con Người, Xuống Hàng Chó Ngựa."
Ðiều đau khổ hơn cho dân tộc là sau khi đã vượt biên, vượt biển, di tản, di dân sang đến nước ngoài được hơn 30 năm, chiến dịch Nói Láo để đàn áp cộng đồng hải ngoại, làm cho cộng đồng tan rã, dẹp tan ý chí chống Cộng, hỗ trợ cho phong trào đấu tranh cho Dân Chủ tại quê nhà vẫn còn được tiếp diễn, chưa lúc nào ngưng.
Ðiển hình là vụ Nguyễn Chí Thiện.
Sau khi nhà thơ chống Cộng, người dũng sĩ trong thi ca, người chấp nhận hy sinh tính mạng cho sự Thật và Công Lý Nguyễn Chí Thiện ra đến nước ngoài, lập tức một phong trào nói láo bùng lên, tố khổ Nguyễn Chí Thiện là giả mạo. Nhưng rồi, trước sự thật không thể chối cãi, nhà thơ Nguyễn Chí Thiện vẫn vững vàng trước những lời nói dối vô căn cứ đó. Vì người trí thức đều hiểu, không thể nào mà CIA, FBI, Bộ Ngoại Giao, và cơ quan Di Trú của Mỹ lại ngu xuẩn, thiếu sót đến độ để lọt một nhân vật Cộng Sản, một gián điệp Cộng Sản sang nước Mỹ một cách huy hoàng như vậy. Không thể nào mà các cơ quan Văn Hóa Quốc Tế lại ngu hơn một số tay nói láo hải ngoại để tặng những tưởng lục, những ghi danh cho một tên Cộng Sản, một kẻ đạo văn. Không thể nào mà các cơ quan an ninh quốc gia lại thiếu thủ tục để cho một tên Cộng Sản, một kẻ đạo văn vào các văn phòng Chính Phủ hay Quốc Hội, nói chuyện khơi khơi. Không thể nào mà nước Anh, với những Sherlock Home, lại mời kẻ đao văn đó qua chơi, và long trọng tặng những tờ tuyên dương có tính cách quốc tế. Không thể nào những cơ quan Văn Bút quốc tế đều vừa mù vừa điếc vừa ngu cứ tặng hết tờ biểu dương này đến tờ ngợi khen khác cho một kẻ đạo văn không ai khám phá. Từ đó, chiến dịch nói láo kia chìm xuống. Ðược mười mấy năm, không có tiếng súng nào nhắm vào Nguyễn Chí Thiện.
Ðột nhiên, một đợt nói dối mới bùng ra.
Triệu Lan viết: Vì "người Việt tri âm hãy lặng ngắm Quốc Hoa Việt, chúng ta mới biết được rõ ràng là tri âm ngữ với tri âm hoa". Vì vậy trong công cuộc đấu tranh đòi hỏi chúng ta phải hiểu và biết để: "sống sâu sắc, sống triệt để, sống sáng quắc, sống bộc liệt, sống oai hùng".
Những ai từng học chữ Quốc Ngữ, viết luận văn, chắc chưa bao giờ trong đời lại thấy một đoạn văn chương quái dị như thế này. Quốc Hoa Việt là chi?
Tri âm ngữ với tri âm hoa? Chắc phải hỏi đức Khổng Phu Tử đội mồ sống dậy mới hiểu tác giả này muốn ám chỉ cái gì. Còn sống sâu sắc, sống triệt để, sống sáng quắc, sống bộc liệt là sao? Muốn sống sáng quắc, chắc phải luôn bật đèn pin trong túi?
Chính những lưỡi dao găm "sáng quắc" này cứ liên tục dẫn đường cho thêm vài bài viết dài dằng dặc những ngôn từ đao to, búa lớn của một số cao thủ hải ngoại từ Bác Sĩ đến Tiến Sĩ, từ nhà báo đến nhà văn, từ những kẻ có tên trên diễn đàn văn chương đến những người chưa bao giờ được Vua biết mặt, Chúa biết tên. Họ dùng mọi thủ đoạn băm, vằm, chặt, mổ trong văn chương nhằm triệt hạ nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đến tận gốc, nghĩa là muốn nhà thơ này, hoặc biến khỏi cuộc đời, chui vào hang động mà ở, hay treo cổ lên cây, sau khi tự thú là mình đã bắt chước Bác Hồ muôn vàn kính yêu làm công việc đạo văn, ăn cắp thơ của một người vô danh nào đó, chưa hề được ai chứng minh trong cuộc đời. Họ tự dựng lên một nhân vật Vô danh là tác giả thật đã chết trong tù. Họ bắt nhân vật Nguyễn Chí Thiện hiện tại phải trở thành một con người kiểu mẫu, hoàn hảo tối đa để, nếu là Thiện thật, thì sẽ phải hành động, suy nghĩ theo một qui tắc do họ đặt ra. Nếu là Thiện thật, thì phải làm thơ, không được đổi sang viết văn. Nếu là Thiện thật, phải thuộc lòng bài tiếng Pháp cho dù đã vài chục năm trôi qua. Nếu là Thiện thật, phải viết chữ như thế này. Nếu là Thiện thật, không được thách đố ngược lại kẻ đã thách đố mình. Nếu và nếu... Nếu Thiện hiện tại mà không đáp ứng được những Kiểu Mẫu của một con người Thiện được sinh ra từ trí tưởng của họ, thì đúng là Thiện giả!
"Cứ nói dối, nói dối, nói dối mãi, thiên hạ sẽ tin." Ðể cho hoàn hảo việc tiêu diệt một người liều thân chống Cộng, những kẻ nói dối đã tìm cách triệt hạ luôn những ai lên tiếng bênh vực cho công đạo. Họ muốn Thiện giả này cô đơn, một mình đứng ngơ ngác giữa hàng trăm lưỡi dao cũng như ngày xưa Thiện thật đã đứng một mình trong ngục tù đầy quái thú. Vì không từ nan một thủ đoạn nào để cho công cuộc nói dối của họ được kết quả, họ đã bôi lọ cả những nhân vật Dũng Sĩ khác như Luật Sư Bùi Kim Thành, người vừa được Mỹ bốc đi từ ngục tù Cộng Sản. Những lời nói dối kinh thiên động địa được tung ra liên tục, ngày này qua ngày nọ, phủ chụp lên bóng của nhóm người cô đơn bên cạnh Nguyễn Chí Thiện.
Kết quả của việc nói láo không khác chi trong chuyện Tăng Sâm. Càng ngày càng có nhiều kẻ nghi ngờ Thiện Thật là Thiện Giả. Càng ngày càng có thêm những kẻ cho rằng nhóm người bênh vực Nguyễn Chí Thiện, đếm không đủ mười ngón tay, là những kẻ thiếu trí thức, nếu không nói là cùng một phường tuồng gian xảo.
Ôi! Buồn thay cho một đất nước đã bị Cộng Gian dầy vò tơi tả, người tha hương lại còn bị đánh phá tả tơi như những chiếc mền rách. Chỗ này rì rào.
Chỗ kia chê trách. Vài kẻ tự xưng là kẻ sĩ, trí thức cũng bị lời nói "Tăng Sâm giết người" kia ám vào đầu óc, nên cũng nổi cơn, biểu diễn trí tuệ, bói bài, bới chữ, kết tội lăng xăng. Não của họ đã bị tẩy, mắt của họ đã bị mù, nên không thể nhìn thấy một điều căn bản rằng, chẳng có ai ngu xuẩn chịu "khổ nhục kế" 27 năm trường để mong rằng mười mấy năm sau, có ngày sang Mỹ, để làm tay sai cho Cộng nô. Chẳng có một tên tay sai cộng sản nào cứ dùng văn thơ chống Cộng, không những không làm lợi cho Cộng Sản, mà còn làm cho chế độ rung chuyển mười mấy năm triền miên, chưa ngừng nghỉ. Chẳng có một tên lừa bịp nào nghĩ rằng mình cứ ăn cắp thơ văn của người khác rồi đi khắp ta bà thế giới, quảng cáo cho những bài thơ ăn cắp ấy mà không sợ có ngày bị phát giác, thân bại danh liệt, bị độc giả nhổ vào mặt Mà đạo văn chống Cộng như thế thì có lợi gì? Lãnh lương hàng tháng hay hàng năm? Ðược nhà, được cửa? Vợ con, bố mẹ ở quê nhà được vinh thân phì gia? Bán sách mua nhà lầu? Ðược thiên hạ vỗ tay cho vui? Hãy nhìn vào cuộc sống Nguyễn Chí Thiện, mười mấy năm ở bên Mỹ, vẫn sống lặng lẽ, không nhà, không xe, không vợ, không người yêu, không cả hộp thư điện tử.
Nhận được đồng nào do anh em đưa đến, lại lụi hụi gửi về quê nhà cho những người đấu tranh cho Dân Chủ, vẫn còn trong vòng tù ngục. Nguyễn Chí Thiện, con người mà số phận Cô Ðơn vẫn luôn cô đơn trước các đợt sóng tấn công của kẻ ác, kẻ nói dối, những kẻ không sợ nhận Khẩu Nghiệp, Ý Nghiệp vào thân, chẳng coi lời Phật dậy vào đâu, những kẻ không sợ Ngưu đầu Mã diện cắt lưỡi, đổ lửa vào mồm, những kẻ không nghĩ đến ngày Chúa sẽ quăng vào lửa đời đời, chỗ chỉ có khóc lóc và nghiến răng.
Than ôi! Thực tế, lịch sử thế giới là một chuỗi hành trình thắng lợi của những kẻ ác. Từ Ðông sang Tây, từ ngàn xưa đến ngày nay, hàng hàng lớp lớp xương trắng của lê dân vô tội, chồng chồng chất chất, trong khi ngai vàng của những kẻ ác cứ huy hoàng, chói lọi.
Dân tộc Việt Nam, từ khi bà Âu Cơ chia tay với người yêu, đến nay đã hơn 40 thế kỷ, vẫn cứ tiếp tục chia lìa trong tư tưởng.
Nhưng, như người xưa đã nói: "Thấy việc trái mà không cản, thì là làm trái. Thấy việc phải mà không làm, thì cũng là làm trái."
Vậy, Nguyễn Chí Thiện ơi! Anh cứ đi lên! Chúng tôi vẫn đi sau lưng anh! Kệ thây những tên Tăng Sâm giết người!
Chu Tất Tiến .
🐪
Vu  
#3 Posted : Friday, October 12, 2012 4:32:03 PM(UTC)
Vu

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 10/14/2011(UTC)
Posts: 93

Was thanked: 20 time(s) in 17 post(s)
Hai tập thơ tù Nguyễn Chí Thiện & Hồ Chí Minh
UserPostedImage
Từ tù lớn đến tù nhỏ, từ tù thời Tây cho đến tù thời nay,Việt Nam là nước có số lượng văn thơ tù ngục nhiều nhất thế giới. Đố ai đếm được nước mình có bao nhiêu thơ tù thì cũng như đố ai biết lúa mấy cây, biết mây mấy từng hay đố ai nằm ngủ mà không mơ vậy. Tuy thế, hầu như mọi người trong chúng ta đều nghe nói tới hai tập thơ Hoa Địa Ngục của Nguyễn Chí Thiện và Nhật Ký Trong Tù của Hồ Chí Minh.
Hoa Địa Ngục với “những vần thơ từ đau khổ bao la” xuất hiện lần đầu tiên hồi tháng 9/80 một cách khá ly kì, do Thời Tập ở Virginia in ra, không tên tác giả, không đầu đề, “song sức phá vạn lần hơn trái phá” của tập thơ đã gây xôn xao trong dư luận. Gần hai năm sau, người ta mới biết tác giả là Nguyễn Chí Thiện, một cái tên lạ hoắc, bị chế độ của Hồ Chí Minh, chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, tác giả tập thơ Nhật Ký Trong Tù, đày đến tầng cuối địa ngục trần gian, khiến ông phải than rằng: “Tôi sợ bác Hồ vạn lần hơn bác Hổ.”
Nhật Ký Trong Tù được công bố đầu tiên năm 1960, sau vụ Nhân văn Giai Phẩm; năm 1990 mới cho xuất bản toàn bộ gồm 133 bài. Các bộ máy công quyền Việt Nam đã vận dụng mọi phương tiện để năm châu biết Hồ Chí Minh, chẳng những là một nhà cách mạng mà còn là một nhà thơ, một nhà văn hóa nữa. Khác với Hoa Địa Ngục, tập thơ của họ Hồ viết bằng chữ Hán về tù ngục bên Tàu, từ 29-8-1943 đến 10-9-1943, thời Tưởng Giới Thạch, được dịch ra tiếng Việt để giảng dạy ở các trường trong nước.
Có thề nói sách nào viết về Hồ Chí Minh cũng đề cập tới Nhật Ký Trong Tù. Nó như đứa con cưng được cung phụng đủ điều. Viện Văn Học trong cuốn Suy Nghĩ Mới Về Nhật Ký Trong Tù, với sự cộng tác của 21 giáo sư và nhà nghiên cứu chuyên ngành cho biết “Nhật Ký Trong Tù của Hồ Chí Minh đã được tìm hiểu, nghiên cứu hầu như về tất cả mọi phương diện và công bố dưới nhiều hình thức khác nhau: khảo luận, giảng dạy, bình thơ...” Tác phẩm này được dịch in ở nhiều nước trên thế giới như Liên sô (cũ), Pháp, Balan (cũ), Hungari (cũ), Trung Quốc, Tiệp Khắc (cũ), Mỹ...

Trái lại, Hoa Địa Ngục “tưới bằng xương máu thịt” trong các nhà tù miền Bắc thì lại là một tai họa, lại có cơ bị chôn vùi theo người cưu mang ra nó. Nguyễn Chí Thiện đã phải mất ba ngày moi trong bộ nhớ ở đầu mình, viết lên giấy 400 bài thơ để đưa đứa con tinh thần đào thoát. Ngày 16/7/1979, ông dứt khoát xộc vào Toà Đại Sứ Anh, xin tị nạn nhưng bị từ chối. Ông trao cho ho tập thơ và ba tấm hình. Ông khẩn khoản mong họ cho Hoa Địa Ngục phổ biến ở các nước tự do.


Vào tù vì sự thật

Bước ra ông bị Cảnh sát bắt đưa thẳng vô Hoả Lò, được gọi là “Hanoi Hilton”, nơi giam giữ phi công Mỹ bị hỏa tiển Nga bắn hạ. Đây là lần thứ ba ông sống với “rận, chấy, kẹp cùm, thối khai, dớt dãi”. Lần thứ nhất ông bị bắt năm 1961 sau khi dạy Sử, thế cho một người bạn; vì lời nói “nước Nhật đầu hàng bởi Mỹ thả hai quả bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki” chớ không như cuốn Cách Mạng Tháng Tám năm 1945 của nhà sách Sự Thật viết “quân Nhật đầu hàng vì thua quân Nga ở Manchuria.”


Lần thứ hai bị tù, năm 1966, vì công an gán ông là tác giả các bài thơ phản động, truyền miệng trong dân chúng ở Hải Phòng và Hà Nội. Ông hay nhẩm thơ trong đầu vì ở tù, giấy bút không có và bị khám trại thường xuyên. Qua lời tựa tập thơ Hoa Địa Ngục do Tổ Hợp Xuất Bản Miền Đông Hoa Kỳ in năm 2006, Nguyễn Chí Thiện thố lộ, “Có những ngày mưa rét, vừa nhẩm đọc, vừa ứa nước mắt, lưng tựa vào tường, người run rẩy.” Để nhớ, ngày nào ông cũng đọc thơ đã làm, “làu làu như một cuộn băng.”


Còn Hồ Chí Minh nếm mùi tù mấy lần? Lần đầu gần hai năm từ 6/1931 đến 1/1933 ở nhà tù Trung Ương Hồng Kông và nhà tù Victoria vì Tống Văn Sơ - tên Hồ Chí Minh bấy giờ - hoạt động cho Cọng Sản quốc tế, bị giam chung với ông già họ Lý “độ 60 tuổi, hòa nhã, mưu trí, và gan góc, giỏi chữ Trung Quốc, làm được thơ.” Lần thứ hai ở huyện Đức Bảo tỉnh Quảng Tây ngày 27/8/1942. Ông rời hang Pác Bó – mà Nguyễn Chí Thiện gọi là hang Ác Thú – ngày 13/8/1942 trở lại Trung Quốc nhằm tìm sự hỗ trợ cho lực lượng của ông từ các nước đồng minh chống phát xít với cái tên mới là Hồ Chí Minh.


Theo sách báo Cộng sản, sau nửa tháng băng rừng, Hồ Chí Minh bị bắt ở Túc Vinh ngày 27/8/1942; bị giải giam qua 30 nhà tù thuộc13 huyện tỉnh Quảng Tây. Nhờ sự can thiệp, vận động từ đảng bộ Cọng sản và Liên Xô cùng các nhân vật trong chính giới Trung quốc ông được thả ngày 10/9/1943. Hồi ký của nhà phê bình văn học Nguyễn Đăng Mạnh cho biết, “Hồ Chí Minh bị bắt vì khám trong người, cảnh sát Tầu phát hiện có rất nhiều đôla. Nghe nói hồi ở Pác Bó, có người đã thấy ông phơi đôla cho khỏi ẩm mốc.”

Con vua thì được làm vua. Thơ vua thì buộc cả nước vỗ tay reo hò khen hay. Đó là thơ tù của Chủ tịch nhà nước dù sinh ở Tàu, viết tiếng Hán. Thơ tù “của người dân đen, của lớp người sống cực nhọc nhất, thê thảm nhất” ở trong nước phải trốn chui trốn nhủi, phải cao chạy xa bay. Hoa Địa Ngục ra khỏi Việt Nam, vọt xa và cao như rồng gặp mây. Nó ghi chép cảnh thực, tình thực, của một giai đoạn lịch sử đớn đau tột độ, không cường điệu, khuếch đại, bôi đen; lấy chất liệu từ muôn ngàn cuộc đời bị tan nát, chôn vùi.

Uy danh của Hồ Chí Minh đã tỏa sáng cho Nhật Ký Trong Tù. Trái lại, Hoa Địa Ngục thì mang tác giả ra khỏi cuộc đời đen thui. Giờ đây Nguyễn Chí Thiện là một trong những tên tuổi Việt Nam lẫy lừng nhất thế giới. Trước đó, tuy chưa biết của cha căn chú kiết nào nhưng báo nói, báo in các nơi đã đua nhau phổ biến “tiếng của cuộc đời nức nở” trong tập thơ. Hơn hẳn Nhật Ký Trong Tù, chưa có nhạc sĩ người Việt nào phổ nhạc; nhiều bài trong Hoa Địa Ngục đã được nhạc sĩ Phạm Duy, Phan Văn Hưng, Trần Lãng Minh, Nguyễn Văn Thành (Dân Chủ Ca) đưa vào âm nhạc. Một số bài có cả lời Anh nữa.

UserPostedImage
Giải Nobel Về Văn Chương

Ba lần được đề cử lãnh giải Nobel về Văn chương; vào tự điển Who’s Who in Twentieth-century World Poetry; hội viên danh dự của nhiều trung tâm văn bút Pháp, Hoà Lan…; được nhiều giải thưởng: Gỉai thưởng thơ Rotterdam (1984), Freedom to Write Prize của Trung tâm văn bút Hoa kỳ,và ba năm làm khách danh dự của International Parliament of Writers; dịch ra tiếng Anh, Pháp, Đức, Tiệp, Hòa lan, Trung Hoa, Đại hàn … bởi các dịch giả nổi tiếng như: Huỳnh Sanh Thông, Nguyễn Ngọc Bích, Ỷ Lan, Võ Văn Ái, Nguyễn Hữu Hiệu, Nguyễn Thị Hằng, Nguyễn Ngọc Phách, Bùi Hạnh Nghi, Bùi Xuân Quang, Nguyễn Ngọc Quỳ, Jachym Topol, Dominique Delaunay…

Ngoài ra, nhân Nghị Hội Quốc tế các Nhà văn (Parlement des Ecrivains) ở Âu Châu bảo trợ để giúp ông phục hồi sức khỏe ở St-Lô gần Normandie (Pháp) và nghiên cứu, diễn thuyết từ 1999 đến đầu tháng 6/2001, ông đã hoàn thành tập truyện Hỏa Lò, gồm sáu truyện ngắn, một truyện vừa. Đôi khi trong cái rủi nằm phục một điều hay. Nhờ bị tống vào “Hỏa Lò gần Trung Ương nhất” nơi “con người gần con vật nhất,” nền văn học Việt Nam có thêm một tác phẩm văn xuôi nói về một địa ngục có thật. Sống tổng cọng 27 năm trong tù, Nguyễn Chí Thiện đích thực là một chứng nhân của thời đại mả tù và mả lính.

Trong www.vietnamlit.org của G.S Dan Duffy bằng tiếng Anh, mục tự truyện (autobiography), với sự nhuận bút của Jean Libby, một nhà hoạt động xã hội, tác giả Hoa Địa Ngục kể rõ việc xộc vào toà Đại sứ Anh và các lần bị tù cùng thân thế của mình. Nguyễn Chí Thiện sinh ở Hà nội ngày 27/2/39, thành công dân Mỹ ngày 20/10/04. Qua Mỹ nhờ sự vận động của Đại tá Noboru Masuoka và các tổ chức nhân đạo. Ông có người anh, ông Nguyễn Công Giân, cựu trung tá trong QLVNCH. Ông viết, quả là nhờ số mệnh và sống được là một phép lạ.

Đứa con tinh thần mà ông đưa đào thoát ra nước ngoài ở Toà Đại sứ Anh, gần 30 năm sau đã về lại với người viết ra nó. Trên nhật báo Người Việt, Nguyễn Chí Thiện cho biết khoảng tháng Sáu năm 2008, ông có nhận từ Giáo Sư Lê Mạnh Hùng nguyên bản tập thơ Hoa Ðịa Ngục mà bà vợ của Giáo Sư Patrick Honey (Phòng Nghiên Cứu Phi Châu và Phương Ðông tại Luân Ðôn) đã cho Giáo Sư họ Lê giữ bản này sau khi Giáo Sư Honey mất (2005). Bản ông viết hai mặt giấy, có nhiều trang bằng mực đỏ. Dưới lá thư viết bằng tiếng Pháp, có ghi tên ông và địa chỉ “136 Rue de La Gare, Hải Phong.”

Theo ông, “để giữ an ninh cho tôi, Bộ Ngoại Giao Anh đã cắt bỏ phần này.” Bản Văn Nghệ Tiền Phong thì do ông Châu Kim Nhân giao cho từ ông Ðỗ Văn. Ông Hùng và ông Văn đều từng làm cho BBC. Hoa Địa Ngục xuất hiện đầu thập niên 80; có lẽ vì vô đề nên Thời Tập lấy câu thơ Tiếng Vọng Từ Đáy Vực làm tựa và Văn Nghệ Tiền Phong thì đặt tên là Chúc Thư Của Một Người Việt Nam. Nhà Xuất Bản Tổ Hợp Miền Đông Hoa Kỳ cho hay, tập tuyển dịch sang tiếng Anh năm 1984 của Huỳnh Sanh Thông (Flowers from Hell) đã khẳng định tựa đề là Hoa Địa Ngục và tên tác giả chính xác là Nguyễn Chí Thiện, dựa trên một bức thư của Giáo sư Honey.


Tác Giả Dởm


Nguyễn Chí Thiện họp báo ngày 25/10/08 ở Quận Cam Cali để phản bác lại chuyện có người nghi ông là Thiện “dởm”; tác giả Hoa Địa Ngục đã chết; Lý Ðông A mới là tác giả thực. Ông thách người tố giác $200,000, nếu chứng minh ông là người giả mạo. Nguyễn Chí Thiện còn trưng dẫn tài liệu việc giảo nghiệm chữ viết, hình ảnh để xác nhận: “Tôi là tác giả tập thơ Hoa Ðịa Ngục”. Một số tên bạn tù hiện ở quận Cam, Hà Nội, Pháp và ngay cả còn trong tù cọng sản cũng được ông nêu ra. Nguyễn Chí Thiện quả quyết nói, “tôi thường đọc thơ cho họ nghe trong tù.”

Thật ra, nếu trường Ecole Coloniale của Pháp năm 1911 cho Hồ Chí Minh xin vào học làm quan, lúc đó tên là Nguyễn Tất Thành thì Việt Nam chắc sẽ không có Việt Gian, Việt Cộng, Việt kiều, không có Đấu tố, Mậu Thân, Mỹ Lai, Chất độc da cam; không thuyền nhân vượt biển, không trại cải tạo; không có Nhật Ký Trong Tù, Hoa Địa Ngục; không có thơ: Yêu biết mấy con nghe tập nói, Tiếng đầu lòng, con gọi Xít ta lin; hay bài hát: 1-2-3, ta là cha thằng Mỹ, 4-5-6, ta là cháu bác Hồ, 7-8-9, ta là lính thủ đô, 10-20, ta là người Xô viết; hoặc câu ca dao: Chiều chiều trên bến Ninh Kiều, Dưới chân tượng bác, đĩ nhiều hơn dân; và tuyệt nhiên không có dịnh nghĩa đầy tính Việt gian: yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa.

Theo dòng đời, ông thành đảng viên Cọng sản năm 1920, được huấn luyện tại Đại học Phương Đông (1923) và Đại học Lénine (1934). Hồ Chí Minh chọn chủ nghĩa Mác Lê làm “cẩm nang thần kỳ” vì ông có một Tổ quốc Cách Mạng Nga để phục vụ; có một sứ mệnh xây dựng phong trào vô sản ở Châu Á để hoàn thành; và có một “người cha, thầy học, đồng chí và cố vấn” là Lénine để tuân phục. Trước đó, năm 1919 ông đã đạo danh Nguyễn Ái Quốc, tên chung của Hội Những Người An Nam Yêu Nước do Phan Châu Trinh đứng đầu, để làm tên của mình.

Tập thơ Hoa Địa Ngục và tập truyện Hỏa Lò của Nguyễn Chí Thiện gây ấn tượng mạnh hơn Nhật Ký Trong Tù và Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động của Hồ Chủ Tịch do Trần Dân Tiên - tức Hồ Chí Minh - viết. Những cảnh bị trói cánh khuỷu, cổ mang vòng xích, ăn không đủ hay ở chung với tù bệnh giang mai cùng tháng ngày tù ngục ở bên Tàu mà họ Hồ tả chẳng thấm vào đâu nếu so với những thống khổ mà Nguyễn Chí Thiện phải chịu trong chế độ lao tù Miền Bắc. Hơn nữa, đảng Cộng sản có cả một mạng lưới bảo vệ Hồ Chí Minh. Thời gian tù Hồng Kông, hai luật sư người Anh bào chữa cho ông và ông còn được ăn cơm Tây, ngủ giường tốt.


Phần Nguyễn Chí Thiện thì đã “sống bẩn thỉu, hôi hám như một con chuột cống, có điều thua con chuột cống ở chỗ đói, rét, ốm, đi không vững.” Thân cô, thế cô, nhiều lúc quá tuyệt vọng, rũ rã, ông muốn chết. Nguyễn Chí Thiện tồn tại được là nhờ “Thơ và Mơ”; phải sống để đưa ra khỏi nước “mấy vần thơ ai oán”. Còn Nhật Ký Trong Tù tung ra chỉ để tuyên truyền, làm đẹp cuộc đời Hồ Chí Minh. Trong Những Mẩu Chuyện của Hồ Chủ Tịch, ông tự cho mình là cha già dân tộc. Danh xưng dân Ấn tôn vinh Mohandas Gandhi (1869-1948), người đã thuyết phục được Anh Quốc trả độc lập cho Ấn bằng con đường hòa bình ngày 15/8/1947. Hồ Chí Minh đã ăn cắp ý này.

UserPostedImage
Ai là tác giả Nhật Ký Trong Tù?

Sự nghiệp và cuộc đời hai tác giả khác hẳn nhau. Gần nửa đời người, Nguyễn Chí Thiện chỉ biết hết tù nhỏ đến từ lớn, không vợ con, chay tịnh. Tài sản của ông là Hoa Địa Ngục và Hỏa Lò, được kết nụ, nung nấu trong lòng chế độ mà Hồ Chí Minh đã xây dựng sau 30 năm bôn ba hải ngoại. Sự nghiệp Hồ Chí Minh là làm cách mạng chuyên nghiệp, cướp chánh quyền. Có cả trên trăm lần thay tên đổi họ. Chỉ Đệ tam quốc tế của Liên sô mới thấu rõ “con đường bác đi” vì tên ông có trong sổ lương. Vợ Tăng Tuyết Minh (1), con Nguyễn Tất Trung (2), nhưng vẫn sống lối độc thân tại chỗ, được tôn làm vua đạo dụ. Một điều giống nhau, cả hai ông đều bị tố: kẻ đạo thơ.


Ở Việt Nam, chẳng ai dám bàn nhiều về chuyện này. Trong bài “19/5 không phải là ngày sinh của Hồ Chí Minh” (3), Đinh Tiểu Nguyễn cho biết, “Ngày 15 tháng 10 năm 1998, tại Ban Việt học của Đại Học Paris VII, Giáo sư người Nhật, ông Kenichi Kawaguchi, Hội viên Văn Bút Nhật bản, Giáo sư tại Đại học Tokyo, Ban Bang giao quốc tế, thuật chuyện ông về Hà Nội. Nghe nói tập thơ Tù của Hồ Chí Minh, ông đã đến Hà Nội tìm đọc và có thể sẽ dịch ra tiếng Nhật. Một giáo sư người Việt thấy vậy, vỗ vai ông vừa cười và bảo tập thơ ấy có phải của ông Hồ đâu mà ông mất công nghiên cứu.”


Theo Wikipedia tiếng Việt, Nhật ký trong tù, nguyên gốc tập thơ chỉ là một quyển sổ tay nhỏ, bìa xanh đã bạc màu, ghi bốn chữ "Ngục trung nhật ký" (tức Nhật ký trong tù), kèm theo bốn câu thơ và một hình vẽ hai nắm tay bị xích; bên trong gồm hơn 100 bài thơ chữ Hán và một số ghi chép; ở trang đầu ghi 29.8.1932 và ngày 10.9.1933, trang sau ghi 29-8-1942 và 10-9-1943 là lúc Hồ Chí Minh bị bắt ở Quảng Tây. Điều này làm nảy sinh nhiều nghi vấn về tác giả và thời điểm sáng tác của tập thơ.

UserPostedImage

Đã có nhiều bài báo bàn ra tán vào về nghi vấn ai là tác giả. Trước hết là con số bài thơ trồi sụt bất thường. Ngày tháng tù của ông Hồ ở bìa sách và lưng sách sai biệt 10 năm. Chữ viết có vẻ khác. Trang đầu dùng chấm, chữ nghiêng trái. Trang chót dùng gạch ngang, chữ hơi ngã phải. Hầu hết các bài báo cho là Hồ Chí Minh lấy thơ người khác rồi viết thêm thơ mình vào; nên Hồ Chí Minh không thể là tác giả của Ngục Trung Nhật Ký gốc được. Mặt khác, trong cuốn “Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện,” tác giả T. Lan cũng là tên của Hồ Chí Minh cho biết: Ở Quảng Tây ông chỉ bị bắt “giải đi suốt 18 nhà lao”.


Giáo sư Lê Hữu Mục, dạy Triết trường Quốc Học Huế và các Đại Học Văn Khoa trước 1975, nhờ còn ở Việt Nam sau 30/4/75 nên ông đã “thọc sâu vào được cái bóng tối dày đặc bao bọc chung quanh tập thơ.” Qua Canada ông đã viết tập “Hồ Chí Minh không phải là tác giả Ngục Trung Nhật Ký.” Theo ông, Ban Tuyên giáo Cộng Sản đã rất công phu trong việc gán ép quyền tác giả tập thơ cho Hồ Chí Minh. Trong tương lai, vẫn theo giáo sư, “nó sẽ bị đánh bật ra khỏi tay Hồ Chí Minh, sẽ được trao trả cho tác giả đích thực của nó là già Lý.” Đó là ông lão hay làm thơ, cùng bị giam với Hồ Chí Minh ở Hồng Kông những năm 1932-1933.

Vụ đạo thơ lớn nhất trong lịch sử

Tập biên khảo, được xuất bản bởi Ủy Ban Tố Cáo Tội Ác Hồ Chí Minh năm 1990 ở Paris còn cho biết, “quốc tịch Trung Hoa của con người trong tập thơ nổi bật lên một cách dễ dàng,” nếu đọc kỹ các bài thơ. Con người này là ông già Lý, chúa một dãy núi, kể lại đời sống ở những vùng rừng núi khi còn trẻ qua nhiều bài thơ trong cuốn sổ tay đó. Ngoài ra, có những từ liên hệ trực tiếp với Hồng Kông hơn là ở Quảng Tây; phù hợp với con số 1932-1933 mà nhà văn Đặng Thái Mai đã nêu ra, mới đúng là năm viết Nhật Ký Trong Tù.


Viện Văn Học trong cuốn Suy Nghĩ Mới Về Nhật Ký Trong Tù đã bác lập luận của Lê Hữu Mục bằng bài “Câu Chuyện Tác Giả Ngục Trung Nhật Ký” của Phó Giáo sư Phan Ngọc tức Nhữ Thành. Phó giáo sư này, khẳng định là tập thơ “viết cùng một thứ chữ; xuất xứ đâu có phải mơ hồ.” Tác giả Nhữ Thành còn cho rằng, “Quyển sách Lê Hữu Mục viết ra thực tế là hành động giơ dao.” Ông khuyên Giáo sư này, “Nên buông dao thì hơn.” Về dòng chữ đề ngày 29.8.1932 – 10.9.1933 ở ngoài bìa, Viện văn học biện minh là để “nguỵ trang.”


Dù vậy, những phản biện của Viện Văn Học không đủ thuyết phục, không đánh tan được nghi vấn ăn cắp thơ của Hồ Chủ Tịch từ nửa thế kỷ nay. Đây là một vụ án đạo văn thơ lớn nhất trong lịch sử văn học Việt Nam, có sự hỗ trợ của quyền lực. Thời gian chỉ làm dịu vơi nỗi khổ, niềm đau; chớ không thể xóa bỏ sự hoài nghi hay gian ác được. Hồ Chí Minh đã đi vào lịch sử Việt Nam bằng con đường cách mạng vô sản, để lại nhiều mả tù, mả lính, xương trắng Trường sơn, và gây cảnh Nam Bắc phân ly, huynh đệ tương tàn. Đường vào văn học sử thì khác. Rất dễ nhưng rất khó. Nó đòi hỏi sự thật và nghệ thuật.

Tù nhân Nguyễn Chí Thiện, trước các làn sóng tố cáo “Thiện giả, ăn cắp thơ,” đã chấp nhận giảo nghiệm hình ảnh và chữ viết của mình để minh chứng tên tác giả thực của Hoa Địa Ngục. Đảng Cọng Sản Việt Nam thừa kế di sản Hồ Chí Minh tổ chức cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh từ 3/2/2007 đến 3/2/2011 thì không gì cụ thể và ngay thẳng hơn: cho công bố cuộc giảo nghiệm chữ viết và con số cùng bút tự chữ Hán trong các di cảo của ông Hồ với cuốn sổ gốc Nhật Ký Trong Tù. Nếu hô hào suông, thần tượng Hồ Chí Minh chỉ là: Trông xa ngỡ tượng tô vàng; Nhìn gần lại hóa toàn là đồ gian.

UserPostedImage
Thật vậy, thực tiễn mới là thước đo chân lý. Muốn biết về thời đại Hồ Chí Minh thì “Hãy lắng nghe tiếng vọng từ đáy vực” bằng cách đọc Hoa Địa Ngục và Hỏa Lò. Kinh nghiệm Cộng sản là một cái gì cụ thể. Trong “Hồi kí Nguyễn Hiến Lê”, một học giả có cả trăm đầu sách, rất có ảnh hưởng ở miền Nam, ông viết, muốn thấy chế độ đó ra sao thì phải sống dưới chế độ. Đó là bài học đầu tiên và vô cùng quan trọng mà tôi và có lẽ cả 90% người miền Nam rút được. Mấy ông Tây bà đầm, các nhà khoa bảng lẫy lừng khi nói đến họ Hồ nên nhớ đến lời này. Mong lắm thay!
Tác giả: Phan Thanh Tâm
Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.