Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

3 Pages123>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Thy Lan Thao  
#1 Posted : Tuesday, May 10, 2011 5:38:47 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Cô Trần Thành Mỹ, cựu học sinh Gia Long, nguyên giáo sư Sử Địa và Pháp văn trường Trung Học Gò Công, Cô tốt nghiệp khóa 1 Quốc gia sư phạm ban 3 năm, ra trường dạy tại Gò Công một thời gian sau vào học lại Đại Học Sư Phạm Sài Gòn ban Pháp văn, Trước 75 là phó sở giáo dục Tỉnh Gò Công. Hiện cùng gia đình tạm cư tại Bỉ

Đường về ngoại
Trần Thành Mỹ

Đường dẫn về quê ngoại,
Hai bên mạ xanh đồng.
Bờ đê xưa thoai thoải,
Lúa ngậm sữa đòng đòng.
Chân dẫm bám từng bước,
Nghiêng dù nón gió đùa.
Tà áo bay tha thướt,
Rút ngắn quen đường mòn.
Hàng tre già vẫn thẳng,
Phe phẩy chiếc khăn đầu.
Tết nêu cao pháo nổ,
Dấu ấn nhất hàm râu.
Cây sữa trắng cậu trồng,
Bóng mát khoe tàng rộng.
Đong đưa hàng so đũa,
Bên giàn mướp đậu rồng.
Mỗi lần về xóm ngoại,
Quẹo mặt bờ lớn vào.
Ngọn me huơi tin báo
Xúm xít rộn cười vui.
Lần tản cư về đấy
Quê ngoại đầy dân thành.
Bố ráp chạy theo mẹ,
Dân ta quyết chống Tây.
Nhà ngoại bị thiêu rồi,
Cậu rơi vòng lao lý.
Cặm dùi trên đất tổ,
Mợ tần tão dựng bồi.
Gò xưa nhà ngoại mới
Tre trúc vẫn đón mời.
Thanh sắc đua hoa lá,
Khiết nhã thềm thư hiên.
Con đường ghi ký ức,
Phôi pha dấu cuộc đời.
Phẳng phiu hay đoạn khúc,
Kỷ niệm chẳng hề vơi.
Quê mình ai cũng có,
Đất mẹ nuôi hình hài.
Đâu phải từ khe nứt,
Quên gốc dạ đổi thay.
Xanh biếc khoảng trời cao,
Tim nhịp nhớ xôn xao.
Mây bồng bềnh hơi thở,
Sao vướng nước bờ mi.
Mơ ngày về quê ngoại,
Thoăn thoắt trên bờ mòn,
Hít tự do hương đất,
Gội hồn nước tình non.

Edited by user Friday, May 27, 2011 5:51:52 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
thanks 2 users thanked Thy Lan Thao for this useful post.
THUGIANGVU on 5/11/2011(UTC), sonca on 5/14/2011(UTC)
Thy Lan Thao  
#2 Posted : Saturday, May 14, 2011 11:06:27 AM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Anh và tôi

Trần Thành Mỹ


[color=indigo][size=6][size=6][size=6]Không cùng nhau truyền thống,
Không cùng dải nước non.
Không cùng đồng dòng giống,
Không cùng lịch sử chung.
Kỷ niệm qua chiến tranh,
Bạn thù không thể tránh.
Phơi thây thành chiến tuyến,
Gươm súng tạo chắn ngăn.
Anh tự hào nước đông,
Thiên tử thế quyền trời.
Trị vì dân nước nhỏ,
Đồng hóa để hòa đồng.
Anh danh hiệu văn minh,
Miệng mật tay bọc nhung,
Khởi binh sau văn hóa,
Bùa đòn phép chiến chinh.
Anh tôi người dưng lã,
Đối đầu là chuyện thường.
Dễ gì ai thương ai,
Tình đời đâu có lạ.
Anh tôi cùng huyết thống,
Nhìn máu chẳng ruột mềm.
Khác chi người nước khác
Đâu xứng giống Tiên Rồng.
Tổ tiên ta bao đời,
Giữ biên cương biển đất.
Tấc gang không để mất,
Rạng tên tuổi Lạc Hồng!
Đừng sợ! Dân nước nhỏ,
Quẳng mặc cảm yếu nghèo.
Tung hô cao đuốc sáng,
Soi độc lập tự do.[/
color]

Edited by user Sunday, August 14, 2011 4:07:40 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
thanks 2 users thanked Thy Lan Thao for this useful post.
THUGIANGVU on 5/14/2011(UTC), sonca on 5/14/2011(UTC)
Thy Lan Thao  
#3 Posted : Friday, May 27, 2011 5:52:31 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Chữ Mình


Trần Thành Mỹ



Nhớ thời học Trung học, vào giờ Sinh ngữ, có lần thầy dạy bộ môn tiếng Anh bảo: "Người Anh rất hảnh diện về chữ "home" là nhà, tổ ấm vừa bình dị, ấm cúng, khó có tiếng nào lột tả hết ý như thế được, dịch cũng khó chính xác đầy đủ. Ðến giờ Pháp văn, thầy dạy bô môn lại giảng: Tiếng Pháp thuộc loại đa âm nên có từ dài như anticonstitutionnellement, nhưng có chữ "chez" chỉ có một âm thôi, ngắn gọn mà xúc tích, đầy cảm tính, thân mật tượng hình. Câu nói thông thường lồng trong bài giảng như vậy thế mà dậy ngầm lên trong lòng đám trẻ chúng tôi bao câu hỏi, nghĩ suy, tìm tòi, so sánh.

Thật ra tiếng Việt ta dù đơn âm nhưng cũng gợi truyền cảm, tượng hình tượng thanh lại còn đa nghĩa nữa là khác. Không thể bảo tiếng ta nghèo vì hình dạng chỉ gói gọn có một vần càng không thể hời hợt phê rằng vì thế mà cộc lốc, cứng rắn, thô bạo thiếu vị ngọt ngào, sức quyến rũ hấp dẫn thướt tha đài các sang cả . Xin đừng quên là tiếng ta còn được điểm đệm bằng những dấu uyển chuyển hỏi sắc huyền ngả nặng, giai điệu tiếng Việt cũng gây rung động không kém ngôn ngữ nào trên thế giới . Ðể những âm hưởng trên thêm phần khởi sắc, một trong thế mạnh của ta là luôn biết sáng tạo phong phú hóa bằng cách thêm tiếng đệm tiếng ghép, tận dụng cả việc phiên âm gần như xác thật tiếng nước ngoài trong mọi ngành kể cả khoa học kỷ thuật.

. Do ảnh hưởng của hai nền văn minh Âu Á, tổ tiên ta còn thức thời tự chủ biết sử dụng mẫu tự La tinh thay những nét gạch sổ của chữ Hán, dù vẫn giữ và dùng cổ ngữ Nho, Nôm có lối viết như "rồng bay phượng múa", người Việt ta lại có năng khiếu hay nói rõ hơn có ưu thế phát âm gần chính xác mọi tiếng khác. Trước 75, nhớ có lần nghe một ca sĩ Mỹ trình bày bài hát Việt rất chuẩn có duyên nhưng ngay từ đầu, câu "Không không không, tôi không còn yêu em nữa" nầy quả thật là hóc búa nan giải cho cách phát âm của người nước ngoàị Người Pháp chẳng hạn cũng có vần "on" như trong "On a besoin d’un plus petit que soi " tuy nhiên chữ ông của họ đọc ngắn hơn và đọc bằng giọng hít hơi trong cuống họng còn chữ ông của ta trên lưỡi cho hơi như dài rạ

Bảng phiên âm quốc tế không thể kiện toàn cách phát âm của ta được vì bao vần khó đọc như iêu, ươn, uơi, oen.. và nhất là giọng trầm bổng do bậc ngũ cung năm dấu . Do đó hãy tự hào là dân Việt đi các bạn trẻ vì không nói ngoa đâu, chúng ta có thể nói các tiếng trên thế giới gần như trung thực, ít sai sót.
Nếu tiếng Anh Pháp có những trường hợp đặc biệt nêu trên, tiếng Việt ta không kém. Ðiển hình là nhân vật đại danh từ ngôi thứ nhất thôi ta có bao nhiêu cách xưng hô như ta, tôi, mình, trẩm, thần, tao, tên của người phát ngôn, vai vế,…ngay chính người Việt ta lắm lúc cũng thấy luống cuống khó khăn hướng hồ người ngoại quốc, mỗi từ đều có vị thế riêng..

Nào chúng ta thử tìm hiểu hai từ TA = MÌNH tiêu biểu nhất .

"Mình với ta tuy hai mà một,
Ta với mình tuy một mà haị "
« Mình về có nhớ ta chăng,
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười ».
Tùy theo dụng ý của mình mà dùng, chữ TA chẳng hạn khi tự xưng tỏ vẻ phách lối kiêu căng, khi như bất cần đời, nói chung chung :

« Ta chứ ai, anh hùng há sợ chi aị »
« Ai say, ai tỉnh, ai thua được,
Ta mặc ta mà ai mặc ai ».
« Ta đây cũng chẳng cần chi,
Vào thì cũng được, ra thì cũng nên ».(Nhị độ mai)
Lúc tự xưng mình với người dưới mình :
« Ta sinh ra trước ngươi sinh sau,
Ta phận là anh ngươi phận em.
Ðáng lý ngọt bùi chung vị hưởng,
Cớ sao xương thịt nở tan tành. »( Nguyễn Nhạc nói với Nguyễn Huệ)
hoặc thường thấy trong các tuồng hát bội để xưng danh tánh, ra lệnh, cho phép :
« Ta miễn lễ, khanh hãy bình thân »
Khi tự mình nói với mình :
« Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ »(Thế Lữ)
« Ta mơ trong đời hay trong mộng,
Vùng cúc bên ngoài đọng dưới sương” ( Lưu Trọng Lư)

Nếu Victor Hugo cũng đã muốn nói lên sự bình đẳng của con người trong câu:
" Insensé qui crois que je ne suis pas toi" (Chỉ có anh điên rồ mới tin tôi không phải là anh) để chứng minh rằng con người như nhau, anh như tôi, người Việt ta còn hơn thế nữa, hễ là con người thì ai cũng như ai, mọi người như nhau .
Ðể cùng cười với nhau một chút và cũng để minh chứng câu nói trên bằng cách sử dụng sự trùng hợp của lối phiên âm Việt, chúng ta mới thấy rõ hơn tính cách đa năng đa dụng của tiếng ta .
Thử phiên đọc tiếng Anh chữ ‘ I ‘ là ai, ‘Me ‘là mi, ta có
( I ) ai = Mình
(Me) mi = Mình.
Suy theo tam đoạn luận,
Ai =Mi =Mình
Mà theo tiếng ta, Mi là anh, chị,…ngôi thứ 2,
Vậy Anh cũng là Tôi, Ta, Mình , Ai, Mi .
Suy rộng hơn, tiếng Việt ta chứng minh mọi thành phần xã hội giai cấp đều bình đẳng và thật thân thiết lễ độ văn minh. Vì thế, với cách suy diễn trên, không nên hồ đồ chửi bừa thì dễ dàng sẽ bị “gậy đập lưng ông”. Ví dụ khi nói
- Anh là người
- Tôi là người
Vậy anh = tôi
Nếu anh bảo tôi là …gì gì, hay anh nặng lời với tôi thế nào đi chăng nữa, anh cũng thế ấy thôị
Thế chẳng phải là văn minh đó ư ?

Nhưng đến đây chúng ta cũng nên nói nhỏ và rõ cho nhau nghe, chắc các bạn cũng đồng ý là có lẽ không có dân tộc nào mà chửi hay vừa dai vừa dài, ngân nga có vần có điệu bộ, sâu sắc châm chọc cay độc, sinh động, thâm hiểm, tùy hứng tục thanh, tùy tình huống hoàn cành, giai cấp, trình độ, lôi cả dòng họ từ đường, nói bóng nói gió, rủa không tiếc lời, văng tục không giữ kẽ, sử dụng kể cả ca dao tục ngữ, điển tích, truyện thơ,…nói tóm lại khó có dân tộc nào có lối chửi quá ư là độc đáo như ta .
Hơn thế nữa, ông cha ta sao mà có tinh thần trào phúng, thực tiễn, tế nhị, thâm trầm trong cách dùng chữ nhất là để diễn tả tình cảm riêng tư, chuyện phòng the, cái thanh thay tục. Chữ ‘mình’ là bằng chứng sâu sắc nhất. Nói đến chữ ‘mình’ ta liên tưởng ngay đến thân thể con người, căn bản gồm đầu mình và tay chân .
Vợ chồng đều gọi nhau bằng mình, như thế tổ tiên ta như đã đoán trước hay đi tiên phong trong phong trào đòi giải phóng phụ nữ, nam nữ bình quyền từ lâu rồi mà ngày nay nhiều nước có nền văn minh lâu đời trên thế giới vẫn còn dậm chân tại chỗ hay lùi lại thời kỳ nam trọng nữ khinh. Lại có những tập tục lạc hậu tàn bạo vô nhân ở vài nước Phi châu lên án tử hình những người đàn bà không chồng mà có con, hoặc cắt đi cơ quan kích thích các em bé gái từ khi còn nhỏ .
Ðiểm đặc thù ở đây là sao không dùng chữ ‘đầu’ hay tay chân mà Mình. Trong ba phần của thân thể, ta thử phân tích xem phần nào quan trọng hơn.
‘ Ðầu’ có thể ví như bộ chỉ huy trung ương.
Phần giữa là mình tập trung tất cả cơ quan trọng yếu như càc bộ các ngành, thực thi bảo tồn phát triển cuộc sống chẳng những về thể xác mà còn tâm sinh lý nữạ Tim gan phèo phổi, ruột non ruột già, nói chung là bộ đồ lòng cọng thêm bộ phận sinh dục tạo thế nhân được bố trí đúng vị trí thích hợp cho guồng máy sinh hoạt của con người .
Ðể cho máy chạy tất phải đổ xăng dầu, tiếp dẫn nguyên liệu, phải thay dầu thay nhớt hầu kéo dài tuổi thọ của chiếc xe . Hệ thống bộ máy người lại quá ư tnh vi hoàn hảo kết hợp hài hòa, không thể tách rời riêng biệt đươc Như khúc ruột bị cắt đi là ruột đứt rồi, có “đứt ruột” cố nối lại thì cũng khó mà như trước được.
Vả lại đúng như câu "một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ", các bộ phận đều liên quan ảnh hưởng mật thiết với nhaụ.Gan ruột đau cũng ảnh hưởng đến các cơ quan khác, cả đầu cũng ngất ngư theo, khó tách rời . Ðiều nầy chứng tỏ rằng ‘mình’ quả là phần quan trọng hơn cả ‘đầu’. Trung ương không làm gì được nếu các cơ quan ban ngành không hoạt động. Giả sử như có sự thất thoát, hội lộ lạm quyền đụt khoét của công ở các Bộ, như bệnh ung thư gậm nhấm phổi gan, không được ngăn chận kịp thời để bệnh ăn ruồng thì chết không kịp trở taỵ Trung ương củng dễ dàng trở thành tàn phế suy tàn một khi nội tạng hoạt động loạn cào cào phi nguyên tắc vô kỷ luật.

Cấu trúc thân thể cũng giống như một câụ Ba phần chính của một câu là chủ từ, động từ và túc từ tạm viết tắt là S,V,C..
Câu = S + V + C
Nếu C= 0
Ta có câu = S + V

Vậy rõ là C không bắt buộc phải có vì câu vẫn còn đầy đủ ý nghĩạ Cũng ví như chân tay, có què cụt con người vẫn sống. Còn lại S và V, hai phần đều cần thiết không thể thiếu được, bên tám lượng bên nửa cân, cả hai hợp lại mới thành tổng thể - câu – hoàn chỉnh. Nhưng tại sao tổ tiên ta lại dùng chữ ‘mình’ mà không dùng chữ ‘đầu’, nghĩ cũng lạ.

Suy diễn theo văn phạm, khi động từ V được chia ở thể mệnh lệnh cách (impératif), tất nhiên chủ từ S ở dưới dạng ẩn thể (sous entendu), và đúng rồi, trong trường hợp nầy một mình chữ V vẫn " thành cú" , là một câu hẳn hoi, đặc biệt hơn nữa còn có thể kèm C theọ Vậy trong câu= S+V
Nếu S =O, ta có : câu = V
Hoặc câu =V+C
Ví dụ : Ăn đi
Nhìn cô ta xem.

Cũng nên xin lưu ý vì tiếng Việt ta đơn âm nên khi phát âm câu ngắn ta thường kèm theo một hoặc vài chữ khác như trong khi sai bảo, ra một mệnh lệnh nào, thay vì nói bằng một chữ ‘đi’ thì nói "đi đi", "ăn đi", "nếm một chút đi" để tăng giảm cường độ, trường hợp nầy áp dụng trong tiếng Pháp ta thấy rõ hơn:
Écoute = V,
Sois gentil = V+C.

Thử hình dung con rùa, con ốc ma chẳng hạn, có khi bạn chỉ thấy cái mai rùa, cái vỏ ốc, lúc bấy giờ đầu rùa ốc rút thụt vào trong, ở thể ẩn, ta chỉ còn có phần mình thôi, ốc rùa vẫn sống.
Hay nói theo truyện Tàu ngày xưa, hay những phim kinh dị ngày nay, thăng thiên độn thổ hô giáng hô thâu biến hóa thần thông thì đầu dù có bị chặt vẫn có thể mọc lại, chứ còn mình đứt lìa rồi là “đi đời nhà ma” luôn. Nói tóm lại, chữ ‘mình’ trong câu có phần trội hơn chữ « đầu » rồị
Hơn thế nữa, chữ "mình" không những chỉ được dùng trong việc gọi nhau giữa vợ chồng, mà còn được sử dụng rộng rãi hơn trong cuộc đối thoại với những người cùng trang lứa, cùng giai cấp, thay vì xưng " tôi" thì xưng là "mình" nghe có vẻ thân tình ít khách sáo hơn. Người nói cũng xưng ‘mình’ mà người trả lời cũng xưng lại là ‘mình’:
- Lâu rồi mình không có tin chị, nay gặp được chị, mình mừng quá.
- Mình cũng vậỵ
Một thí dụ khác, nói với nhiều người: " Mình nói như vậy, các bạn muốn hiểu mình thế nào thì hiểu ."
Vậy với một âm ngắn gọn, thế mà thật khó có tiếng ngoại nào dịch nổi chữ ‘mình’.

Trong cuộc sống, ‘mình’ tiêu biểu cái gì vừa riêng tư vừa cọng hưởng, vừa chủ quan vừa khách quan, vừa thân mật vừa ngăn cách, vừa hai mà một, một mà hai, vừa chung vừa riêng, vừa thực dụng vừa mơ mộng, vừa cụ thể vừa gợi bao ý tình hình.

Tổ tiên ta thật thâm thúy sâu sắc chẳng những trong việc lưu truyền cho con cháu đời sau tinh thần tự chủ tự lập tự do trong tinh thần đoàn kết, bình đẳng tôn trọng lẩn nhau mà còn gây niềm tự hào về tiếng mẹ. Hy vọng rằng chúng ta luôn cố gắng bảo tồn duy trì và phát huy gia sản văn hóa văn minh truyền thống ngày càng tốt đẹp hơn vì “tiếng có còn thì nước mới còn”, dân trí có cao thì tổ quốc mới phồn vinh.!



Trần Thành Mỹ






Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#4 Posted : Sunday, June 12, 2011 10:32:27 AM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Chim Lià Tổ
Trần Thành Mỹ





Nhìn những đàn vịt trời di chuyển tìm nơi ấm áp theo mùa, tôi chạnh nhớ đến đàn chim Việt tách tung nhiều hướng. Nhớ những đám cá ?saumon? ngược dòng tìm sinh sôi nẩy nở, những tảng cá voi khổng lồ vượt trùng dương tránh giá băng, còn dân Việt ta vì sao mà phải bỏ xứ ra đi? Nhìn bao người Mễ, Phi châu, khối Ðông Âu vượt biển non mong tìm sinh kế, thương dân mình đâu phải thế mà cũng lắm truân chuyên! Nhiều người lạc quan cho rằng đó âu cũng là vận may cho dân Việt, gởi con đi du học nước ngoài không thích hay sao? Cũng có lắm người yếm thế bi quan, cây trốc gốc khó trở về nguyên thủy. Nhớ chuyện trái ngọt ở quê ta chưa chắc là ngọt ở quê người mà có thể là chua, đắng, chát .
Thử nhìn lại quá trình hơn phần tư thé kỷ tha hương, phải công nhận dân Việt ta còn giữ phần nào truyền thống, hầu hết làm nên ăn ra ở đất tạm dung. Thế hệ trước không hỗ danh luôn gắng lo cho con cháu tiến lên, hội nhập, giữ sạch thân mình dù thể xác mỏi mòn, trí óc phồng căng. Có những cụ, ngay cả tiếng mẹ còn phều phào khó nói, vì hết răng hay phảỉ thaỷ răng, nay phải gồng lên bập bẹ tiếng người. ??Bay baỷ? dễ ợt, ??ô kể? quốc tế có bẻ miệng đâu, ??guốt baỷ? gợi nhớ gợi thương Việt Nam mát ấm, vì ở các xứ văn minh nầy thường lạnh đâu dùng chi guốc thớt, guốc xuồng. Ở xứ ta thường cấm đoán lên án lối văng tục bất cần đời là bụi đời, ba đá du côn, qua xứ Bĩ vùng nói tiếng Hòa lan nầy thả giàn ?trả thù dân tộc?. ?Doe maar? (= làm đi), xả xú báp sướng mình mà còn được người bản xứ đưa cao ngón tay cái lên khen là có học .
Sang bên đây, vùng tự do bình đẳng, ai cũng như ai, cá mè một lứa. Sang hèn khó phân biệt, ra đường, già trẻ cũng quần jean, áo da, có ?mẹt?, đồ lớn, áo đầm, váy ngắn dài đủ loại thời trang. Có ai đâủ vạch lưng chỉ thẹỏ mà đắn đo lo lắng . Xe hơi không là xa xí phẩm, ấn triện của riêng giới nào mà chỉ là phương tiện di chuyển ngày nay. Con người như cá hóa long, như rồng mở hội. Làm gì tùy thích, lớn tài lớn sống. Không làm gì cũng chẳng chết đâu, có tiền trợ cấp thêm lớp làm đen.
Còn tiếc nhớ họa chăng là những người hai thứ tóc, với vết hằn kinh nghiệm, hay vàng son dĩ vảng, vẫn âm thầm hướng lòng mình về với quê hương. Ở đấy họ có tràn đầy kỷ niệm, mộng ước, dấu chỉ, hơi thở, nếm ăn, tóm lại quen thuộc.
Còn con cháu mình được gì? Bàng bạc xa vời, lẫn lộn, bâng quơ. Quê hương không gợi cho trẻ những cơn nhói tim óc về vận mệnh sống còn, cũng như những sợi nhớ sợi thương ràng buộc, nỗi khắc khoải suy tư, bay bướm, nhẹ nhàng, lắng đọng có chiều sâu của nền văn hóa nứơc nhà, tình yêu thuở ban đầu lưu luyến ấy thẹn thùng bẻn lẻn, đậm đà, thắm thiết như ?tình trong như đẵ mặt ngoài còn ẻ.
Ngay cả hờn ??Ghen?? cũng không bốp chát thẳng thừng mà êm đềm thơ mộng
?? Anh chỉ muốn em đừng nghĩ đến ai,
Ðừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ,
Ðừng tắm chiều nay bể lắm người...
Vì em là tất cả của riêng tôị??
Không trang bị bằng tâm tình đó, khó trách con cháu ta sao quá thờ ơ. Việt Nam cũng như bao nước khác là nơi du lịch hay nặng hơn chút, một góc trời viễn du tình cảm, khơi nguồn kích thích mộng mơ, khai quật cội nguồn. Thế thôi không hơn không kém.
?Nhập gia tùy tục, nhập giang tùy khúc? cũng ảnh hưởng nặng với con em Việt vốn hiếu kỳ, thích ứng nhanh. Thời Pháp thuộc, muốn hội nhâp, tiến thân vào giai cấp trí thức văn minh ăn trên ngồi trước phải thông thạo tiếng Pháp như gió, cử chỉ hành động như tây đầm, họ phải như dòng ?dẻ (đờ) mới quí phái giàu sang vọng tộc. Thời viện trợ Mỹ, văn hóa chú Sam được dân ta hưởng ứng nhanh nhẩu cấp kỳ từ thời trang đến nhạc giựt gân, khiêu vủ..
Người Việt ta lại có óc cầu tiến, huyền biến phổ cập hóa mọi trào lưu, gíó bề nào che bề nấy. Ảnh hưởng ngoại lai thường là cơn lốc, tuy có càn quét nặng sâu thế mấy đi chăng nữa, dân ta nhờ kinh nghiệm giử giềng mối gốc nền, đã biết thanh lọc dở hay, học hỏi vay mượn tạo vốn phát huy..
Thế hệ trẻ tha hương đâu có tấm phông làm nền dựng cảnh trong ký ức để gợi hình phóng ảnh, nhạc đâu có ru trong giấc ngủ mà lắng đọng tâm tư. Còn đâu tiếng mẹ khuyên răn âu yếm vỗ về hòa lẫn với giọng gắt mắng nghiêm khắc của cha mỗi lần phạm lổi. Bây giờ ? con đặt đâu cha mẹ ngồi đãỷ, yên lặng nghe, há miệng gật đầu. ?Con xa cha nhà có phúc? theo quan niệm tự do, tự lập ngày nay. Chim cũng đã bắt đầu lìa tổ từ hai tháng tuổi, cha mẹ có thương vì sinh kế cũng đành.!
Tản mác khắp nơi, đàn chim Việt vì hoàn cảnh trớ trêu buộc lòng xa xứ. Tất nhiên ra đi bao giờ cũng là mất mát ít nhiều, vật chất kể chi nhưng tình khó tràn đầy như trước. Thương thế hệ sau nầy mai một, chìm lẫn vào trộn giống dần dần. Có cao sang cũng chẳng phải dân mình, danh tiếng mấy vẫn là người nước dưng nước lã. Chim lìa tổ khó bay về trở lại. Chỉ mong sao giữ vẹn giống dòng. Sống xứng đáng khoe danh nguồn cội, họ Lạc Hồng, con cháu Rồng Tiên.

Trần Thành Mỹ

Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#5 Posted : Thursday, June 23, 2011 5:02:08 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Ông Lái Ðò


Nhớ chuyến đò ngang cũ,
Nối liền hai bến bờ.
Trời là phong vũ biểu,
Nước chảy tựa phù du.
Nhạc đệm tùy cơn sóng,
Quạt trời quay theo mùa.
Ông lái đò vẫn thế,
Ðưa qua lại đi về.
Ðâu quản chi nóng lạnh,
Nhớ chi hẹn hò riêng.
Ðưa khách bến đợi chờ
Cùng vượt qua hoàn cảnh.
Mưa gió phất đỉnh đầu,
Hạt tí tách trên nón,
Như tiếng mõ đêm thâu,
Chống chèo qua vượt khó.
Sông nước vẫn xuôi dòng
Chứng kiến bao thay đổi.
Gởi ước vọng mới lạ
Thầm lặng nhìn khách qua.
Giữa nước trời phóng khoáng
Tri ân bạn qua đò.
Góp đời mình vốn sống
Quẳng bớt cái rầu lo.
Hình ảnh ông lái đò,
Bên bến xưa ngày trước,
Nhìn chiếc cầu vòi vọi
Ðôi mắt ướt, tự do.

Trần Thành Mỹ
Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#6 Posted : Tuesday, July 12, 2011 5:27:04 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Người gieo hạt


Trần Thành Mỹ

Trên cánh đồng rộng mở,
Tung từng vóc lúa vàng.
Mầm tương lai ươm nở,
Sức sống mới vươn tràn.
Say sưa tay vung nắm,
Nghiêng vành nón tròng trành.
Hướng tầm nhìn thăm thẳm,
Từng vòng quạt hạt rơi.
Ngẩng cao đám mạ xanh,
Tự do dưới trờì thanh,
Đòng đòng rì rào vọng
Nặng trĩu cánh đồng vàng.
Áo quần thô đâu nệ,
Kinh nghiệm ướp tầm tay.
Sức già đâu quản kể,
Vì thế hệ ngày mai.
Bóng in trên nương sâu,
Đối đầu bao mưa nắng.
Kiên trì gieo giống mới,
Dệt mộng qua đêm thâu.
Đôi bàn tay thung dung
Chai sạn ướp tình người.
Đưa hạt lúa vào đồng
Biến suối nguồn hữu dụng.
Hình ảnh người gieo hạt,
Từng bước trên luống cày.
Đọ sức với tháng ngày
Luôn trải lòng son sắt.
Hào quang trên khăn tóc
Chân đẫm nước đầy vơi.
Vung tay thề khí thế,
Ngự trị giữa đất trời.



Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#7 Posted : Wednesday, August 3, 2011 5:45:27 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Hoàng hôn

Trần Thành Mỹ

Bóng hoàng hôn dìu êm hồn vào mộng,
Đêm sắp về hy vọng biết quen đường.
Nhớ nghĩ chi tuổi phiền muộn vấn vương,
Cố ngẩng mặt tiến lên về phía trước.
Như thu đến cả bầu trời thay đổi,
Sương chơi vơi che mỏng khoảng trời thanh.
Gió đượm hương làm phai mái tóc xanh
Chuyển màu lá sang màu vàng vương giả.
Đây chiếc vương miện uy nghiêm vua chúa
Đỉnh cao bao loài hoa trái cuối mùa.
Để sau lưng hầu mọi cuộc thắng thua,
Từng bước mới vào khoảng đường còn lại.
Mùa lá đỏ bao tao nhân chiêm ngưỡng,
Sân phong vàng gợi hoài niệm lên ngôi.
Màn the sương phủ nhẹ bước bồi hồi,
Gió thu lạnh đưa hồn về quá khứ.
Hoa cây trái lần cuối khoe hương sắc,
Thu vẹn mình trong cái kén đợi chờ,
Cảnh địa đàng bồng lai sao huyền ảo
Đất với trời qua mưa tuyết mộng mơ.
Mặt vầng ô thung dung chào từ giã,
Giang sơn đêm thuộc tinh tú chị Hằng.
Hoàng hôn tiến hòa mình vào cảnh lạ,
Vẫn duy trì bản sắc chính riêng mình.
Tạo hóa đã an bài đâu phân biệt,
Chính lòng người hay so sánh thiệt hơn.
Đường trần ai thay đổi chẳng đồng đều.
Buồn vui chi những gì ta không biết.
Bình minh hé tương lai bừng tia sáng,
Hoàng hôn về đánh dấu đoạn hồi sinh.
Mỗi ngày qua là đoạn sống sang trang,
Cứ thanh thản cuộn theo đà nhịp sống.





Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#8 Posted : Sunday, August 14, 2011 4:06:24 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Tình Già




Ðừng vội nghĩ tình già là tình muộn,
Ớt càng già càng cay thấm tận xương.
Tóc huyền nay nở tuyết thấy mà thương,
Ánh mắt bạc lộng màu thời gian cũ.

Nhìn đời qua kính mờ bao quyến rủ,
Tai vấn vương khúc nhạc trử tình xưa.
Quá khứ đây đầy kỷ niệm nắng mưa,
Vội vã chi lui dần vào dĩ vãng.

Nhớ thời gian chờ đợi nhau không chán,
Giận rồi hòa thương ghét biết bao phen,
Vui buồn sao thắm thoát bước chân đi
Choàng ngày tháng qua áo đời hương vị.

Khi màu xanh lên ngôi thêm ý nhị
Lúc tia hồng gợn sóng cả hồn thơ.
Rồi thu buồn đông đến rắc bơ vơ,
Dòng nước cạn khối tình thành tinh thể.

Lưng thêm còng, chân chữ bát, ngoại hình,
Eo vòng bụng tròng trành thêm phát tướng.
Mỗi dáng hình đánh dấu phần cuộc sống,
Kinh nghiệm đời phản ảnh kiếp nhân sinh.

Phù du thay những tiểu tiết phô trương,
Son sắt vẫn là tình người thức tỉnh.
Vận song hành của tuyến đường xe lửa
Mang con tàu yên đổ bến yêu thương.

Tình càng già mang bao màu sắc mới,
Bớt hẹp hòi ích kỷ lại khoan dung.
Nương tháng ngày còn lại sống thảnh thơi
Dù thời gian hững hờ đều đếm bước.
Tình yêu nào không vui buồn sóng gió,
Nguồn hy sinh trong huyết quản yêu thương,
Tìm tạo hình gây hương sắc nhạc thơ,
Lý tưởng, mộng mơ, hiến dâng, tận hưởng.

Thời gian, nhân chứng chính cả cuộc tình,
Trao vuơng miện hào quang đôi mái tóc.
Hạnh phúc thay ai suốt cuộc hành trình,
Vẫn nắm giữ dây tơ hồng trọn vẹn.

Tình già quả là tình sâu son sắt,
Giá trị hơn kim cương bạc vàng ròng.
Hai cuộc đời đường trần thế song song
Ðiểm hẹn cuối tuy hai mà là một!

Trần Thành Mỹ
Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
NguyenAnhTai  
#9 Posted : Thursday, August 18, 2011 5:18:41 PM(UTC)
NguyenAnhTai

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 4/3/2011(UTC)
Posts: 52
Location: texas

Thanks: 69 times
Was thanked: 58 time(s) in 33 post(s)
[size=6]Thông gia tha hương



Trần Thành Mỹ




Kính gửi Anh chị,
Chúng mình quen nhau gần hai năm qua bạn bè giới thiệu, tuy cư ngụ cùng nước nhưng người đầu non kẻ cuối bể trên mảnh đất tạm dung. Từ lúc gặp gỡ cho đến nay, hai gia đình luôn nể trọng và tin tưởng lẫn nhau. Chuyện hai cháu, anh chị và chúng tôi đều đồng ý từ đầu, mình chỉ là diễn viên phụ, như có lần anh viết, còn quyền quyết định thuộc các con. Hai con chúng mình không còn là vị thành niên, hiện có địa vị trong xã hội, chúng hội đủ điều kiện để tìm hiểu, thực hiện cuộc sống cá nhân hoặc lứa đôi theo ý riêng, không bị áp lực hay ảnh hưởng từ đâu đến.
Các con mình còn có điểm may mắn hơn là được sự hiểu biết, đồng ý, khích lệ, nâng đỡ của đôi bên nên có dịp gặp gỡ, gắn bó nhau hơn. Chúng sẽ cảm thông biết bao tấm lòng rộng mở của cha mẹ khi trước pháp lý và tôn giáo, hãnh diện trả lời hoàn toàn tự do chọn lựa, kết hôn.
Mối quan hệ giữa hai gia đình dựa vào sự tương kính, tin tưởng, hiểu biết. Mục đích duy nhất là gây hạnh phúc cho con cái. Chúng ta là những người tha hương, đã có một dĩ vãng tương đối tốt đẹp, trang bị ít nhiều kinh nghiệm đời đủ mặt, đã đến tuổi xế chiều thì còn vương vấn chi phù phiếm của cuộc đời như tham lam, ích kỷ, ganh tị, giân hờn. Chúng tôi luôn sống thật, không câu nệ, biết phục thiện và tập thứ tha, vì "nhân vô thập toàn" mà.
Gia đình anh chị đến với chúng tôi thật tình cờ không định ước, chúng tôi không quên cảm ơn Ơn Trên đầy ân sủng, quyết tâm vun bồi mối tương giao nầy ngày càng tốt đẹp hơn theo Thiên Ý, không mảy may tính toán nghi ngờ, so đo tráo trở, trước sau như một. Từ đầu, chúng mình đồng ý để các con tự do gặp gỡ tìm hiểu nhau vì thời gian chờ đợi khá lâu. Chúng tôi không ngần ngại, vì thương chứ không phải muốn "câu", có thái độ dễ dãi trong giới hạn của đạo lý và tôn giáo. Thuở mới quen, cả hai bên đương nhiên cũng tâm sự về gia đình thân thuộc. Anh chị cũng đã từng hãnh diện chia xẻ niềm vui, tự hào có con tài năng, ngoan dù đạt địa vị xã hội cao, tính tình cũng có khác, đứa còn thích giữ phần nào truyền thống, đứa ảnh hưởng văn minh ngoại nhiều hơn...
Anh chị cũng đã từng tiếc rẻ hai gia đình không được ở gần nhau, điều đó làm chúng tôi quí anh chị hơn tuởng như đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu, chẳng những suôi gia thích hợp, đồng hương tốt mà còn bạn tâm giao.
Chuyện con cái, như đã giao ước, không xen vô. Bổn phận cha mẹ là tác thành, khuyên bảo, truyền lại kinh nghiệm sống, nếu cần và nếu có khả năng. Đời sống riêng tư, ta không nên vượt quá quyền hạn pháp lý và đạo lý. Ngược lại các con cũng thế. Phải phân biệt rõ rệt tình thương con của cha mẹ, lòng hiếu thảo khác hẳn tình yêu nam nữ và nghĩa vợ chồng.
Là cha mẹ, nhất là đã có tuổi rồi, cần tranh thủ thời gian, dùng cả tim óc, dẹp bớt cái "ta" để cùng chia xẻ với con hạnh phúc mà mình hằng ước mơ. Nếu có điều gì bất đồng ý, thẳng thắn thành thật giải quyết, không nên tự dùng quyền cha mẹ cắt đứt ngang. Chúng tôi tin tưởng vào các con vì nhận thấy rằng chúng đã theo đúng con đường chúng tôi cầu xin. Ngày nay các con cần phải tự trui luyện thêm để phát huy và sống xứng đáng là con người. Còn sống ngày nào là mình vui lo với các con diễm phúc được xẻ chia, cốt lõi cuộc sống trần gian.
Các con dù trưởng thành vẫn là hàng con nhưng cha mẹ không thể quên nghĩ đến cá tính, địa vị, bổn phận, quyền hạn của con đối với xã hội, nhất là gia đình tha hương. "Nhập gia tùy tục, nhập giang tùy khúc". Không thể khăng khăng giữ lấy thói tục áp đặt vào con cái, cũng không thể để cho chúng tự do làm gì tùy thích. Xin hướng dẫn, nâng đỡ chúng phát huy bản năng, giữ niềm tự hào dân tộc, sống hoà đồng hội nhập với môi trường chung quanh không mặc cảm. Đừng quên các con bây giờ tưởng chừng như không quê hương vô tổ quốc. Về nước, đồng bào gọi là "Việt kiều", người bản xứ xem mình là dân nước ngoài luôn. Các con đang đứng trước ngã rẽ không biết đi về phía nào? Sao chúng ta lại đành lòng làm rối loạn tâm hồn các con thêm! Nên giúp chúng chọn đúng đường chẳng những trong việc lập thân mà còn phần tâm linh nữa.
Chúng ta không phải luôn luôn có lý nghĩ đúng làm tốt. Lắm lúc bậc cha mẹ cũng không tránh khỏi thói xấu tật hư, mặc cảm nhỏ nhen. Cần phải nén vứt những thứ tình cảm nổi loạn đó để lòng yêu thương hy sinh bao trùm tất cả. Vẫn biết rằng không dễ yêu thương ai dù là con núm ruột, hơn cả thân mình, nhưng nếu ngược lại sẽ ân hận ray rứt một mình suốt đời.
"Tre tàn măng mọc". Xin cùng nhau thắt chặt vòng tay hai gia đình bé nhỏ, xiết buộc dây "tơ hồng" quyện hai trẻ vào nhau hầu nối tiếp phát huy nền tảng gia đình dòng họ và lưu truyền mãi mãi hạt giống người trên quả địa cầu xanh xinh đẹp của chúng mình.
Trần Thành Mỹ[/size]







Thy Lan Thao  
#10 Posted : Thursday, September 1, 2011 5:03:45 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Trăn Trở


Trần Thành Mỹ




Gió thổi mạnh, hơi thở gió ào ạt luông tuồng qua song khe cửa như trút cơn giận dữ làm các cánh cửa run lên cầm cập rung chuyển, người ta liên tưởng đến cuồng phong vũ bão, bao trận lũ lụt sóng thần tàn phá bất ngờ, những cơn lốc trốt xoáy qua các biểu tượng vòi rồng trắng xám đen trên nền chân trời đen ngòm bất chợt cuốn hút trong phút giây mục tiêu theo hành trình xóa luôn trên bản đồ thế giới. Phải công nhận sức mạnh của thiên nhiên thật vô địch vô nan vô lường nhưng cũng là kích thích tố cho nhân loại nhận chân rằng cái không cùng (infini) chỉ là một dấu hỏi, một bí mật huyền bí vạn năng không biết đâu là điểm phát xuất và sẽ dừng lại lúc nào ? Và về con người Pascal đã viết : « L?homme n?est qủun roseau, mais un roseau pensant. » (Con người chỉ là một cây sậy nhưng cây sậy có tư tưởng.)

Thật vậy, đối với vũ trụ bao la uy dũng thân phận con người thật nhỏ nhoi mềm yếu. Thế mà với bộ óc tuyệt vời con người đã biết tuân theo qui luật tìm cách tận dụng cái sức mạnh thiên nhiên ấy để sống còn phát triển và tiến bộ. Rồi những thí nghiệm phát minh thám hiểm khám phá trong mọi lãnh vực tưởng như độc nhất vô nhị bất di bất dịch ấy, theo thời gian, cũng trở thành những tài liệu có giá trị giải thích, biện luận, bổ khuyết thực dụng tạm thời thôi chứ chưa phải là chân lý. Có thể ví rằng con người đã có tiến bộ vượt bực, như một phi cơ vượt qua bức tường âm thanh, lơ lửng trên trời cao, mây lót dưới chân, thế mà vẫn theo đường bay chỉ định, một sơ sót, cử chỉ vô kỷ luật đối với thiên nhiên là gặt hái hậu quả khó lường.
Từ ngàn xưa cho đến ngày nay, bao anh hùng bách chiến bách thắng cũng theo dòng lịch sử đi qua. Những tên bạo chúa, độc tài giết con dân mình không chùng tay tiếc thương, cũng không sống đời đời để trị vì hưởng thụ. Các bậc tu hành thánh thiện giúp đời tốt đạo vẫn phải từ bỏ hồng trần. Có ai lột da sống đời, người cao niên cho tới bây giờ vẫn chưa qua 150 tuổi thọ.
Chưa một ai chứng minh được là có thiên đàng địa ngục hữu hình thật sự. Các tôn giáo đã hướng dẫn con chiên bổn đạo giáo dân tín đồ hướng thiện để có thể về với Cõi Trên, Niết bàn Cực Lạc, Thiên đường, Bồng lai tiên cảnh. Ngược lại thì cũng hé cho ta thấy có nào là Lò luyện tội, Ðịa ngục, nào là Thập điện, mười cửa ngục trước khi đầu thai, Diêm vương Ngạ quỉ, Quỉ Dạ xoa chưa thấy bao giờ thế mà cũng e dè ngán sợ dù chỉ nghe kể thôi.
Cũng có các cuộc lên đồng, xây cơ, đuổi ma bắt quỉ gọi hồn người quá cố, phép lạ mặc khải chuyện xảy ra như thật khó nghi ngờ, kiểm chứng. Chưa kể đến bao sách kịch tuồng phim ảnh về chuyến mộng du lên thượng giới như Ðường minh hoàng du nguyệt điện, sách « Hồi dương nhân quả » chuyện một người chết chầu Diêm vương ở cõi Âm ty, qua mười cửa ngục Thập điện, sau đó được cho về dương thế, sống dậy tường thuật lại. Ngày nay, giới hạn không gian còn được mở sâu rộng qua các hành tinh mới, cuộc phiêu lưu kỳ xão mô phỏng qua các cuộc khám phá phát hiện nghiên cứu vĩ đại của khoa học kỹ thuật hiện đại tân tiến.
Câu chuyện kỳ bí thường lôi cuốn người nghe, tất nhiên là có người tin người không nhưng đã nghe là thường lâu quên lắm. Người yếu bóng vía mê tín lại dễ sa vào mê hồng trận, người khác tin chắc chắn như đóng cột là có thế giới bên kia, sẽ có cuộc Phán xét cuối cùng, Tận thế. Và các giáo phái nở rộ, nhiều Giáo chủ, Ðạo trưởng, Thiền sư, và còn bao nhiêu ngành vệ tinh như chiêm tinh gia, Tử vi, nhiều thầy như thầy bùa thầy pháp thầy bói, thầy tướng, như đoán được thiên cơ, sấm truyền, có bàn tay vàng lương y hốt thuốc trị bá bệnh.
Khuynh hướng thế tục hóa quan niệm tâm linh siêu hình chẳng những phát triển rầm rộ, mà còn được quảng bá rộng rãi qua hệ thống truyền thông và khoa học kỷ thuật kỳ vĩ, « cây sậy tư tưởng » người mất phương hướng là thường, biết theo ai bỏ ai. Chính tà làm sao phân biệt được, tốt xấu giả chân như màn magie David Copperfield phù thủy xảy ra trước mắt.
Các nước không ngưng nghỉ thi đua sản xuất vũ khí giết hại lẫn nhau, tàn khốc hơn là nhân danh hòa bình tự do bình đẳng, nhân quyền, ý thức hệ, tôn giáo. Ngọn gió cách mạng do quần chúng lật đổ chế độ độc tài nổi lên ở Tunisie, Ai cập đầu năm 2011 đang có cơ lây lan sang các nước Yémen, Algérie, Iran, Barhein, Syrie, Lybiẻ cũng làm cho bao chính quyền độc tài toàn trị đi ngược lại lòng dân, gia đình trị, cũng sốt vó đang sử dụng những tối chiêu chính trị củng cố trấn an thu phục hay đàn áp trước khi bị truy tố trước pháp luật trong nước hay bay ra nước khác.
Ðây là lúc mà bạn thù mới lộ diện rõ và đúng lý cũng là cơ hội mà người dân phải biết làm gì hơn. Thế nhưng trong thực tế, thông thường vào lúc thập tử nhất sanh, ý thức sống còn là chủ yếu. Sống trước đã rồi sau đó hạ hồi phân giả, người ta khó chủ động và làm theo đám đông.
Nhìn hàng đoàn người Tunisie đầy ấp trên những chiếc tàu lớn nhỏ tìm cách sang Ý tị nạn, người ta nhận thấy rằng ở đến thế kỷ 21 nầy hòa bình chưa ngự trị ở khắp mọi nơi. Cái hố sâu giữa xã hội giàu nghèo chưa được lấp bằng. Chiến tranh thay đổi hình dạng luôn nay ẩn nơi nầy nai hiện chỗ kia bất thường, khi nóng lúc lạnh làm cho tình hình căng thẳng khắp nơi .
Cuộc động đất với 8,9 độ Richter gây thêm sóng thần tsunami 11/3/2011 cộng thêm sự nổ tung nhà máy điện hạt nhân ở Nhật làm thế giới sững sờ. Chưa có bộ óc vĩ đại con người nào có thể đoán trước thiên tai hay sinh tử và hệ lụy một cách xác xuất. Vậy là con người chưa phải là toàn diện, khoa học cũng là sản phẩm của con người và ngay cả tôn giáo cũng thế vẫn chưa hiểu nổi những cái không cùng của tạo hóa thiên nhiên.
Ngày nay cả môi sinh cũng được chiếu cố tận tình. Chiêu bài nào cũng thật cao cả vĩ đại từ thiện kết đoàn nhân danh tình yêu nhân loại, cải thiện văn minh thế nhân. Thế là đi đôi với sự bành trướng thành quả kỷ thuật khoa học, con người dường như bất chấp viễn ảnh thế giới siêu hình đất hứa do tôn giáo dẫn dạy mà lao mình vào địa đàng nầy không mặc cảm.
Ngày nay nhan nhản đồ ăn thức uống cần thiết cho cuộc sống cũng được pha trộn chất độc bất chấp phương hại đến sức khỏe sinh mạng con người. Hàng giả dỏm, mạo hóa, tân trang đủ mọi loại không tài nào kiểm soát hết được. Phá vỡ đường giây hàng lậu, trái phép, cấm đoán nầy bằng đường bộ chẳng hạn thì sẽ được nâng cấp lên bằng tàu thủy phi cơ, có khi được « hộ tống » bằng vũ khí nặng như đi hành quân. « Trồng cỏ » ngày nay cũng lấn sân sang các nuớc văn minh giàu có tiến bộ như Canada, Mỹ, Anh. Ðừng nghĩ rằng chỉ có hạng người nghèo mới ham tiền, thực tế « cái túi tham không đáy ». Vì vậy con người dần dần đi sâu vào việc hủy diệt nhau.
Ðiểm đáng lưu ý là nạn nhân thường bất luận giàu nghèo. Tứ đổ tường không phải mới xuất hiện vài mươi năm nay đâu mà thật sự từ lâu rồi. Ngày xưa, ở Việt nam ta chẳng hạn, tệ nạn nầy là điều cấm kỵ tuyệt đối được xem như là điếm nhục gia phong, làm tán gia bại sản, một trong tội đối với gia đình xả hội. Thế mà dưới thời đô hộ Pháp, nhiều trí thức phú hào, văn nghệ sĩ mê « ả Phù dung » bên bàn đèn không ít, mê ghiền nàng tiên nâu á phiện và sau nầy tiến bộ hơn ghiền sì ke ma túy.
Phong trào phụ nữ phì phà hút thuốc ngậm ống điếu thật dài, các ông miệng ngậm điếu thuốc thơm hay điếu cigare to tướng, ống pipe, biểu tượng thành phần sang cả văn minh thượng lưu một thời trong xã hội. Nhan nhản quảng cáo đủ loại thuốc hút, nhất là trong phim ảnh các minh tinh màn bạc nhất là nữ tài tử Âu Mỹ trình diễn một cách thư thái, nghệ thuật, điêu luyện trong cách đứng ngồi điệu nghệ, từ cách cầm giữ điếu thuốc giữa các ngón tay, châm lữa, để lên môi, hít nhẹ sâu và nhả khói. Và có một thời người ta còn cho rằng thuốc lá rất tốt cho sức khỏe.
« Nam vô tửu như kỳ vô phong », « vô tửu bất thành lễ » là câu nói thông thường của các cụ ta ngày xưa. Sang qua các nước Âu Mỹ, uống rượu là đầu câu chuyện mà hầu như thành phần nào cũng có thể bàn đến. Uống lúc nào cũng được, hạng nào cũng có, thích hợp với túi tiền và hoàn cành, thời điểm sáng trưa chiều tối. Rồi thì cái gì quá độ cũng có cái giá tiêu cực của nó. Hơn thế nữa, để kiếm tiền dễ dàng nhanh chóng hơn, những thương gia bất chính không ngần ngại bất chấp đạo đức trục lợi tối đa bằng cách tráo hàng thật sang giả, hàng nhái, hàng lậu, hàng rẻ. Tình trạng nầy càng ngày càng tinh vi như thật, mẫu mã hoa văn khó phân biệt giả thật, rượu cũng nhan nhản loại nhái ăn cắp thương hiệu.
« Bài bạc là bác thằng bần » đâu còn đúng với thời đại nầy đâu. Thời Pháp thuộc đã có Trường Ðua Phú thọ cá ngựa ở Saigon đã làm tan gia bại sản bao người dân bấy giờ. Hồi thời Việt nam Cộng Hòa, Bảy Viễn gây thế lực lớn với việc khai thác ngành ăn chơi ở Saigon Chợ lớn năm 1954 qua các sòng bạc (Casino Grand Monde) Ðại thế giới, (Casino Cloche d?or) Kim Chung cũng làm phá sản bao vương tôn công tử, gây bao người thua bạc tự tử. Ngày nay Casino có mặt khắp nơi trên thế giới, nổi tiếng như ở Monaco, Las Vegas,?Trước kia chỉ dành cho hạng thượng lưu giàu sụ ném tiền qua cửa sổ, chính khách sa lông, đại thương gia, các công tử con điền chủ ruộng đất tiền vàng bạc biển, bằng cớ là cho đến ngày nay ở Bỉ, người gác cửa casino từ chối thẳng thừng khách hàng nào chỉ cần không mang y phục chỉnh tề như qui định, áo veste, thắt cà vạt, đi giày là không được phép vào.
Tệ nạn thứ tư cũng leo thang theo tiến bộ. Nghề buôn hương bán phấn mải dâm cũng được tân trang lại, kiểm soát hơn và biến thể luôn. Thời Pháp thuộc, trong giới thuộc phái thần Bạch mi, ta cũng có những cô khét tiếng như cô Ba Trà, cô Tư Nhị. Nay nghề của xóm bình khang nầy có khi còn giá trị hơn một số nghề khác mà cậu Wang 15 tuổi đã viết than trên mạng Trung quốc ? Nghề mãi dâm bán thân thể của mình, trong số một số người bán linh hồn của họ?. Bây giờ chúng ta còn nhận thấy bao thành phần tai to mặt lớn trong mọi lãnh vực đã bị phanh phui tố cáo đưa ra pháp luật. Ngay cả trẻ em vẫn không được buông tha, nạn tình dục nầy lan tràn trên thế giới.
Rồi chiến tranh, thiên tai nhân tai xảy ra càng ngày nhiều hơn, việc giết chóc tàn sát lẫn nhau như không còn làm cho con người ta sợ hãi hay thương tâm như ngày xưa nữa. Cơn lốc khó lường nầy làm xoay chiều chẳng những vật chất mà cả đạo đức tâm linh. Lòng nhân đạo, tình người cũng được người đời trục lợi tối đa qua các hội từ thiện xã hội, phong trào giảm đói nghèo, cứu lụt lội, người tàn tật trá hình. Tôn giáo với bao gourou giáo phái mới, các tôn giáo cổ truyền cũng mất dần tín đồ, lòng tin dưòng như tỷ lệ nghịch với sự đam mê lao vào cuộc sống vật chất xa hoa thụ hưởng.
Cũng có nước lớn còn mộng xâm lăng bá chủ, nhưng nay chiêu bài mới tinh vi tàn độc hơn qua chiếm đất lấn biển, xâm phạm chủ quyền, đầu độc thị trường qua sản phẩm rẻ, chất lượng kém. Cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu cũng làm kiệt quệ nhiều nước trên bờ phá sản như Hy lạp năm 2011 chẳng hạn.
Thế mà đứng trước hiểm họa suy tàn trên mọi bình diện của toàn thế giới, con người như thờ ơ không mấy bận tâm lắm. Dường như ai củng cố tạo cho mình một bộ giáp để tự bảo vệ cái ta ích kỷ, đè bẹp hất chân, trả miếng bằng mọi thủ đoạn kẻ nào nằm trên quỹ đạo tiến thân, vì niềm tin vào cuộc đời con người như đã bị lung lay phá sản thâm sâu và từ lâu rồi.
Hướng về trời, trời cao cũng không còn bí mật như trước kia, hành tinh mới, nhiều hệ thống thiên thể tương tự như Thái dương hệ đã được khám phá chẳng hạn. Những hiện tượng thiên nhiên như sấm sét không phải do các vị Thần trên trời như trong các chuyện huyền thoại ngày xưa. Dần dần vai trò của khoa học kỹ thuật không thể thiếu trong cuộc sống thường nhật và con người càng ngày càng ít nhiều trăn trở tưỏng chừng như không còn kim chỉ nam lý tưởng để theo.
Hình ảnh mới nhất của cựu Tổng thống Ai cập Mubarak bệnh hoạn bị nhốt nằm trong cũi sắt trước tòa án tại Le Caire quả là một thông điệp cho các nhà độc tài chính trị và cũng là một cách chứng minh rằng tuy ?lưới trời lồng lộng? nhưng khó gì lọt qua được.

Thật ra, thế giới thay đổi liên tục và bất ngờ khó đoán, khó hòa đồng và chắc chắn không bao giờ luôn luôn thỏa mãn được mọi ngưòi. Vậy thì phúc cho những ai còn giữ được lòng mình thanh tịnh, biết xẻ chia, cố biết phân biệt đúng sai và cùng nhau quyết tâm biến trái đất xanh tuyệt đẹp nầy thành địa đàng cho cuộc đời ngắn ngủi của con người.



Trần Thành Mỹ





Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#11 Posted : Sunday, September 11, 2011 4:26:43 AM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Ðôi Bàn Tay


Mỗi bàn tay năm ngón,
Dài ngắn không đồng đều.
To lùn bác ngón Cái,
Số một giữ sắt son.

Chỉ đường anh hai Trõ,
Cậu cả Giữa thẳng cao.
Sóng vai chị Áp Út,
Khoe nhẫn đẹp được trao.

Bé Út không thua kém,
Ngoáy tai tìm giải khuây.
Ai phần lo việc nấy,
Nhịp nhàng tương trợ nhau.

Ðôi bàn tay mầu nhiệm,
Vòng bốn biển năm châu.
Nắm tay nhau đoàn kết,
Thế giới giảm khổ sầu.

Bắt tay nhau thiện chí,
Thêm bạn bớt hận thù.
Tay đan tay không thẹn,
Nhân phận bớt khó hèn.

Ðưa bàn tay lên cao,
Quyết làm người chân chính.
Chấp tay tâm thiền định,
Tạo trí dũng cho mình.

Cân bằng đạt tuyệt vời,
Tỏa sáng rực tình ngưòi.
Tay cao hình chiến thắng,
Ðịa đàng giữa đất trời.


Trần Thành Mỹ
Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#12 Posted : Saturday, October 8, 2011 2:17:11 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Những Chiếc Lồng Ðèn
*


Những chiếc lồng đèn xinh xinh thơ mộng,
Ánh mắt giai nhân vào thuở thơ ngây.
Bóng tiên nữ bên rèm mây thoáng lướt,
Chi chít sao trời lấp lánh chập chồng.

Ðom đóm dạ quang chập chờn quần vũ,
Trên cành bần xanh rợp tối lập lòe.
Cửa sổ nhà ai chớp mi buồn ngủ,
Tia sáng luồn qua song cửa gọi mời.

Ða dạng thay chiếc lồng đèn phố cũ,
Ðèn hoa sao trôi thơ mộng trên sông.
Thiên thai lung linh mầu sắc Trung thu,
Nheo mắt huyền diệu trêu ngươi trần thế.

Ðó có phải tầm nhìn xa vời vợi,
Lời tổ tiên lịch sử gởi nhắn về.
Nhắc tỉnh thức toàn con dân nước Việt,
Tránh hì hụp trong vòng xoáy cơn mê.

Ðừng làm tắt ngọn đèn lồng dân tộc,
Thắp nến lên như pháo lũy tiền đồn.
Cố gắng giữ lữa trong lòng bất diệt,
Bảo trì luôn ngọn đuốc sáng tâm hồn.

Lồng đèn biến ngọn đèn lòng cao cả,
Theo tinh thần bất khuất của cha ông.
Ðàn cháu con xứng đáng với tổ tông,
Giữ độc lập tự do danh đất Việt.


Trần Thành Mỹ
Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#13 Posted : Saturday, October 29, 2011 4:04:24 AM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Nghĩ lại đi

Trần Thành Mỹ


Đừng viết tên trên cát hoang lạnh nóng,
Như bao người từng thử lắm phen rồi.
Nước xóa tan vết hằn cũ bồi hồi,
Kỷ niệm qua như bọt bèo bóng nước.
Đừng viết tên trên bùn non đất cứng,
Chữ vừa tròn tẩy xóa bởi phong ba.
Trên lá cành cũng dễ bị phôi pha,
Cây cổ thụ đâu thoát cơn đốn hạ.
Đừng viết tên xếp hàng theo thứ tự,
Theo lịch trình tình cảm vận thủy triều.
Có bôn ba chẳng thấm tháp bao nhiêu,
Thay đổi vốn tính thông thường nhân loại.
Đừng viết tên để rồi đem cất kỹ,
Dệt mộng thì thầm vô vọng đêm dài.
Tự chuốc sầu than phận quá bi ai,
Mơ với thực hai đầu cầu cuộc sống.
Đừng viết tên hoài công trên khoảng trống,
Vô hình thay mà cũng thật vô tình.
Gió cợt đùa ùa ập lấy cướp công,
Trao tay khác sao trách người bội bạc.
Đừng viết tên bên tường cao cầu vách,
Đâu thích nghi cho tình cảm riêng tư.
Ai bỏ công khóc mướn hay khen chê,
Mối tình hờ ít liên quan thực tế.
Nghĩ lại đi, đời đâu toàn mộng ước,
Sa lầy chi trong triết sống bất thường.
Đất nước nhà cần thế hệ kiên cường,
Chung sức giữ nguyên gia tài của mẹ.





Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#14 Posted : Saturday, November 5, 2011 4:08:32 AM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Sau Trận Thiên Tai


Sau trận cuồng phong sóng thần động đất,
Bé bơ vơ mất cha mẹ cửa nhà.
Qua song cửa trường thoáng bóng người thân,
Trong chớp mắt nước hò reo cướp cả !
Mang tấm biển tìm thân nhân khắp nẻo,
Từ trại nầy sang tới trại gần xa,
Không nghỉ ngơi từ sáng đến chiều tà,
Hy vọng, biết đâu, cố tìm sẽ thấy.
« Bà ơi, có biết ai tên như thế,
Ba tôi trông cũng từa tựa ông nhà.
Bác có thấy ai tìm con không bác,
Mấy ngày rồi cháu tìm mãi không ra. »
Bao thảm cảnh sau phút giây tàn khốc,
Thiên tai đâu ai biết được chữ ngờ.
Thế hệ già đành thúc thủ bơ vơ,
Con trẻ thấu sao cơ trời bí hiểm.
Bao cứu trợ giúp tinh thần vật chất,
Ðâu làm sao bù đắp thật vẹn toàn.
Nuớc đã đổ tức như cơ nước mất,
Lá lìa cành là tử biệt sinh ly.
Người ra đi chắc không hiểu nguyên nhân
Phận còn lại đành tin vào định mệnh.
Trời như Cha thương con nơi trần thế,
Mẹ Ðất đâu nở nhìn trẻ thiệt thân.
Thân con người thật thế cũng mong manh,
Cũng vô định bất toàn cùng khó đoán.
Một ngày qua là bước vào cõi ảo,
Ai biết đâu hư thực xấu hay lành.
Ðáng gì đâu để giành giựt tranh thua,
Dù chưa biết con đường còn lối mở.
Sao không hưởng những phút giây còn thở,
Tô điểm thêm cuộc sống phù du nầy.
Thiên tai, nhân loại ta không thể tránh,
Ðừng gây thêm làm cuộc sống mong manh.
Hãy cùng biến nơi con người tạm trú,
Trái đất nầy thành đất hứa trần gian.

Trần Thành Mỹ

Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#15 Posted : Thursday, November 17, 2011 6:31:49 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Bao giờ

Trần Thành Mỹ


Mắt buồn bé hỏi mẹ,
Sao lâu cha chưa về.
Bao ngày sao cứ trễ,
Mẹ trả lời con đi!
Ôm con mẹ nói khẽ,
"Cha bận đi xa rồi.
Tận miền lạ xa xôi,
Chưa hề mẹ đến đấy".
Sao môi mẹ run khẽ,
Nuốt nước mắt gượng vui.
Tần tảo nuôi con dại,
Gánh nặng trĩu bờ vai.
Nội thương dâu hiếu thảo,
Quần quật tìm miếng cơm,
Thuốc thang trầu cau đủ,
Nuôi con rách mà thơm.
Ngày ngày bé đến trường,
Sao vẫn được ở nhà,
Nghe cha cũng đi học,
Lạ, phải tận tít xa.
Các bạn khác cũng thế,
Mong ngóng ngày cha về.
Con trẻ đâu thấu hiểu,
Sao không về với con.
Bao tờ lịch sang trang,
Chừng nào Xuân trở lại,
Mọi sóng gió bình ổn,
Tình người bớt nhạt phai.
Bé tung tăng đến trường,
Thầy cô vui đến lớp.
Cha mẹ hết nơm nớp,
Hòa bình lộ sắc vui.
Tương lai thuộc giới trẻ,
Cần chăm chút phát huy.
Sức sống tốt trong tay,
Đất nước mới tiến khỏe.


Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
NguyenAnhTai  
#16 Posted : Thursday, December 1, 2011 6:05:18 PM(UTC)
NguyenAnhTai

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 4/3/2011(UTC)
Posts: 52
Location: texas

Thanks: 69 times
Was thanked: 58 time(s) in 33 post(s)
. Tết ta Tết người


Trần Thành Mỹ


Có nhiều người cho rằng Ðông Tây khó gặp nhau. Thật ra chúng ta cũng thấy trong đời sống thường nhật, hai bên cũng không dễ dàng dung hòa nhau luôn. Ngay cả những người sống nhiều năm ở nước ngoài, càng lâu họ càng nhận thấy rõ nét hơn. Ngày nay khoảng cách không gian và thời gian đã được rút ngắn và phương tiện truyền thông lan rộng khắp mọi nơi mọi hướng, chúng ta thử cùng tìm hiểu qua hai cái Tết ta người, điển hình nơi chúng ta định cư chẳng hạn.

Thật ra chúng ta ai cũng nhận thấy Ðông là Ðông, Tây là Tây rõ nhất qua hình thể, vóc dáng màu da. Khí hậu, nếp sống, văn minh văn hóa, địa lý, kinh tế, phong tục tập quán khác biệt tất nhiên môi trường sống khác nhau.
Ở châu Âu châu Mỹ, Tết Tây theo dương lịch và bắt đầu vào mùa Ðông « lạnh lẽo Chúa sinh ra đời ». Ðêm 24 rạng ngày 25 tháng 12, Lễ Giáng sinh được tổ chức rất linh đình tại nhà thờ lúc nửa đêm và được xem là lễ gia đình vì thông lệ sau lễ đêm lúc 24 giờ, người ta thường quanh quần ăn Réveillon và các trẻ em được quà do Ông Già Noẻl mang quà biếu theo truyền thuyết qua ống khói lò sưởi. Người Bỉ còn có Sint Niklaas và Hắc Tiểu đồng Zwarte Piet trong ngày 6 tháng 12 phân phát quà cho trẻ nhỏ.
Ngày nay lễ Giáng sinh không dành chỉ riêng cho tín đồ Thiên Chúa giáo mà càng ngày càng được phổ cập như một ngày lễ trên nhiều nước trên thế giới. Riêng ngày đầu năm, thật sự họ không xem như là ngày hoàn toàn có ý nghĩa đặc biệt thiêng liêng quan trọng như ở Việt nam.
Dương lịch mỗi tháng có tên riêng Janvier, January chằng hạn, âm lịch đặc biệt chỉ có hai tháng cuối và đầu được gọi là tháng Chạp tháng Giêng và ngày thứ 15 trăng tròn trong tháng ta gọi là ngày Rằm. Riêng những ngày trong tuần cũng có tên riêng như Lundi Monday, ta chỉ gọi theo thứ tự như thứ hai, thứ ba trừ ngày thứ tám được ngọi là ngày Chủ nhật.
Nhìn hình ảnh người Úc vui vẻ hân hoan đón mừng Giáng sinh trên bải biển, đùa trong nước, đầu đội nón vải đỏ viền trắng hình chóp cao biểu tượng Ông già Noẻl, à ra là thế đấy, Tết của xứ kangourou bắt đầu vào mùa Hè nóng ấm.
Phần đông dân Á châu đón Tết vào mùa Xuân theo âm lịch. Người Việt ta, vì ảnh hưởng của hai nền văn minh Trung hoa và Pháp nên ta có ngày lễ Tết ta và cũng chào đón cả Tết Tây. Các cụ nào trên 70 tuổi còn nhớ dưới thời Pháp thuộc, ngoài được nghỉ lễ Giáng sinh còn được nghỉ lễ Phục sinh và lễ Quốc khánh Pháp 14-07 hằng năm.
Thời tiết quả cũng đóng một vai trò then chốt trong lúc giã từ năm cũ và đón chào năm mới. Do đó vào Tết ta có dịp tổ chức rầm rộ long trọng linh đình độc đáo hơn vì trời không nóng gắt như vào mùa nắng, không có tuyết băng như các nước Tây phương vào mùa Ðông, không có mưa dầm như trong mùa mưa nên có cơ hội thuận tiện cho việc tổ chức nhiều lễ hội lộ thiên, Festivals, Kermesses, nhiều hội chợ sản phẩm vùng địa phương, những trò chơi giải trí vui chơi văn nghệ, múa lân, chợ phiên, xem hát, xi nê, ăn uống vui vầy.
Nổi bật nhất lại đúng mùa hoa trái đặc thù cho mùa Xuân nên đâu đâu cũng có chợ hoa, cuộc triển lãm hoa, cây cảnh, bonsai, đặc biệt các loại hoa cây dành riêng cho năm mới như hoa đào, hoa mai vàng, mai tứ quý, vạn thọ, cúc, bao loại cây ớt cảnh đủ màu đủ hình, cây quất sai quằn trái,?cam quít hồng, dưa hấu,?
Làm sao quên được những đường hoa, chợ hoa đầy mùi hương sắc thắm, dập dìu nam thanh nữ tú, những pha chụp ảnh kỷ niệm mỗi người mỗi vẽ mỗi cảnh như là Chợ Hoa Nguyễn Huệ ở Saigon. Cũng nhờ đấy kỹ thuật trồng tỉa ghép uốn cắt của các nhà vườn càng ngày càng đạt trình độ cao song song với việc gìn giữ và phát huy nghề truyền thống. Hằng năm những cuộc thi đua về trưng bày trái cây, bánh trái, xe hoa diễn hành trên đường phố cho ta thấy óc sáng tạo và tài khéo của dân Việt không thua nước văn minh nào khác.
Những sạp bán trái cây, bánh mứt kẹo đủ loại đủ kiểu, quần áo Tết đũ màu sắc được trình bày mỹ thuật bắt mắt như trong các tiệm lớn có tiếng. Ðặc biệt nhất là các quán ăn tấp nập thực khách, không khí ồn ào vui nhộn. Người ta chen nhau đi xem trình diễn văn nghệ, hội chợ, đốt pháo bông nói chung đi chợ Tết. Trong ba ngày Tết chính thức thường để đi chúc Tết ông bà, thầy cô, vui chơi với bạn bè và thờ cúng tổ tiên khác hẳn với Tết Tây.
Nhà nào cũng trang hoàng đẹp hơn ngày thường, hoa được chưng trong nhà chủ yếu là cành mai cành đào, giò thủy tiên, hoa cúc hoa vạn thọ, hoa huệ, mỗi loại hoa đều hàm ý nghĩa chúc lành. Ðĩa hoa quả cũng được chọn tùy tập quán địa phương nhưng tựu trung trái cây tùy mùa như cam quít bưởi hồng chuối và dưa hấu. Có những thứ bánh mặn bánh chay đặc biệt như bánh chưng, bánh Tét, bánh dầy, bánh ít, bánh cúng, bánh tổ, bánh tráng bánh phồng bánh in, bánh kẹp, thèo lèo,? và bao nhiêu loại mứt gừng, đu đủ, bí, hạt sen, me, mít, xoài, chà là,? và hột dưa ít khi thiếu trong ngày Tết.
Nhà nào có bàn thờ, bộ lư đồng hai chưng đèn được chùi bóng lộn và được trang trí bằng hai cây nến mới. Luôn luôn trên bàn thờ nghi ngút đèn nhang và mỗi ngày con cháu thờ cúng ông bà đã khuất rất trịnh trọng, ân cần và thịnh soạn. Thân nhân bà con xa đến chúc Tết đều được mời cùng dùng bửa.
Tập tục chúc tuổi và lì xì cũng đáng được lưu ý. Trẻ từ còn nhỏ đã tập vào nề nếp lễ độ và biết ơn, tự do trong kỷ luật rồi, khởi đầu qua lời chúc Tết ông bà, cha mẹ anh chị trong gia đình trước.
Dân ta chuẫn bị Tết hết sức chu đáo về phần vật chất như tâm linh. Thật ra khó thấy một quốc gia nào mà toàn dân đều toàn tâm toàn ý về một ngày lễ như ngày Tết như Việt nam. Giàu ăn Tết theo giàu, nghèo theo cách riêng của mỗi gia đình. Tết còn là cơ hội trở về với bản ngã thiện và nguồn gốc, tự do hoà đồng bình đẳng.
Tết còn được xem là bắt đầu giai đoạn mới trong cuộc sống, nên mọi người chúng ta đều hy vọng kinh nghiệm của năm qua là bàn đạp bệ phóng đòn bẩy cho tương lai, phù hợp với tình hình mới theo thời gian và không gian xã hội toàn cầu.
Hơn thế nữa người Việt ta, với tinh thần gìn giữ củng cố truyền thống nhưng luôn cầu tiến, sáng tạo, cố gắng chọn lọc cái hay cái mới để học và phát huy, bớt cái cổ xưa mê tín không còn phù hợp với thời đại ngày nay. Do đó mỗi năm ta chứng kiến những cái Tết nguyên đán càng ngày càng phong phú hơn, hiện đại hơn đánh dấu bước hội nhập vào phong trào phát triển tiến bộ thế giới.
Khác hẳn với ta, để tránh bớt cái lạnh của mùa Ðông, phần đông người Âu Mỹ thích du lịch nơi có nắng ấm. Dân ta lại có tập tục rất đẹp, tinh tế là trở về với nguồn cội gia đình quê hương với tấm lòng mở rộng lạc quan, biết ơn, hạnh phúc tự do được hưởng thụ trong thời gian giao hòa trời đất nầy cái gì Tạo hóa đã cho mình có.
Chỉ cần quan sát sự rộn rịp khó tả ở các bến xe đò về tỉnh, phi trường, bến tàu, hỏa xa gần giáp Tết, người ngoại quốc cũng nhận thấy người Việt ta luôn nhớ nơi chôn nhau cắt rốn của mình và luôn sống vì đại gia đình của mình. Chính cái tinh thần tuyệt vời nầy đã hun đúc thành tình yêu nước đẩy lui bao cuộc xâm lăng từ ngoài và ngăn chận các nội chiến đưa đất nước rơi vào tay ngoại bang thù hay bạn.
Ngoài ra, Tết còn minh chứng cái triết lý sâu sắc thông minh của dân Việt ta là luôn tự tạo cho mình sự quân bình trong cuộc sống. Không để cho cái nhục nô lệ nào làm mờ tắt nhuệ khí bất khuất, không có sợ cường bạo nào làm giảm chí đấu tranh vì độc lập tự do. Thua keo nầy quyết thắng keo khác, có buồn thì tìm cách giải khuây. Suốt năm cật lực làm việc, Tết quả là dịp tốt nhất đủ mọi điều kiện thiên thời địa lợi nhân hòa để xả hơi giải trí tiếp tế năng lực vật chất tinh thần cần thiết tạo sự cân bằng cho cuộc đời để vươn lên.
Trước kia ngày thường chẳng hạn, các cụ nghiêm cấm tứ đổ tường, thế mà các bạn còn thấy ngay cả các cuộc chơi cờ bạc đỏ đen cho mọi tầng lớp nghèo giàu trẻ già không phân biệt, vẫn được phép bày ra ở khắp nơi như cờ tướng, cờ thế, bài cào, xì phé, tứ sắc nhất là cho trẻ em bầu cua cá cọp, đổ xí ngầu trong những ngày sắp trong và sau Tết thường cho đến mồng 7 âm lịch tháng giêng..
Ðến đây phải công nhận nước ta được thiên nhiên ưu đải rất nhiều. Bằng cớ là cuối năm 2010, những cơn bảo tuyết dai dẳng bất chợt ở Âu châu và Bắc Mỹ chẳng những làm hệ thống giao thông đình trệ, tắt nghẽn, nhà cửa bị sập, hàng quán ế ẩm, lễ nửa đêm không tổ chức được, bão lụt cháy rừng ở Úc làm cho bao người dân không hưởng được Xuân mất trắng.
Do đó, dân ta không chỉ hưởng Xuân trong những ngày chính thức mà việc chuẩn bị ăn Tết cũng đáng được nói đến. Chợ Tết không chỉ quanh quẩn các tiệm lớn nhỏ được trang hoàng rực rỡ như ở Âu Mỹ, mà còn lộ thiên bên các sạp được phép dựng lên cho đến 30 tháng chạp bàn hàng quà Tết.
Phần đông người lớn trẻ con đều thích đi chợ Tết vì ngoài việc mua sắm cho ba ngày Tết, người ta còn thưởng thức, phát hiện thêm những đổi thay, sản phẩm tân tiến hiện đại từ trong và ngoài nước.
Ðâu đâu già trẻ giàu nghèo gì cũng có tâm trạng nô nức đón Xuân. Chỉ có thời gian nầy mới có thể diễn tả tinh thần thật sự của chính con người Việt, hiếu hòa, hiếu học, sáng tạo, thân thiện và chan hòa tình người.
Tết ta còn là Tết của màu sắc và ánh sáng biểu hiện niềm vui hy vọng đặc trưng hình ảnh người Việt ta. Từ trong ra đến ngoài đường, ai ai cũng tươi cười với trang phục chỉnh tề như để cố quên đi mọi âu lo từ trước vì tin rằng Tết lại là sự khởi đầu, một sự đổi mới tốt đẹp hơn trước. Chính màu sắc và ánh sáng linh động hòa hợp thiên nhiên và lòng người đó đã đánh động vào tâm lý chung tạo niềm tin mới quân bình cuộc sống.
Thời gian nầy, người Việt ta như muốn thưởng thức và chia sẻ cái gì mình có tốt nhất với mọi người, bình đẳng và chân thật.
Qua cách « ăn Tết », triết lý sống của dân ta rất rõ rệt, chỉ cần có một cuộc sống thanh bình trong niềm vui bình thường hòa đồng với thiên nhiên và sinh vật, tận hưởng thành quả mình đạt được trang năm qua và trang bị tinh thần cho cuộc sống mới trong năm mới.
Vì thế đối với dân ta, không khí Tết thật thân thiết khó quên luôn luôn sáng tạo đổi mới, gây ấn tượng sâu xa vào lòng người. Ngay cả khách ngọai quốc cũng cảm thấy thích thú hòa hợp với dân ta trong cách thể hiện trang trọng thiện cảm đầy màu sắc lòng tình yêu thiên nhiên, lòng tri ân với tất cả các bậc tiền hiền đi trưóc và nhất là tình đoàn kết gìn giữ truyền thống và đất nước độc lập tự do.
Sống gần ba mươi năm trên nước Bỉ vùng nói tiếng Hòa lan nầy với một cộng đồng Việt ít người, thật khó mà ăn Tết chung với nhau đúng ngày Tết ta được. Thông thường vì không phải là ngày lễ chính thức được hưởng nên phần đông đi làm, nếu rơi vào ngày thường thì không được nghỉ, còn nếu trúng ngày chủ nhật cũng khó tập hợp hết người trong gia đình vì có thành phần đi làm cuối tuần, người khác làm ca ngày đêm khác nhau,?
Vì thế, thế hệ sau nầy không có dịp ăn Tết cổ truyền, khó mà trách các trẻ càng ngày càng xa với truyền thống tập tục dân mình. Và thời gian càng xa quê càng dài, thế hệ lớn tuổi già đi, sự hội nhập vào nề nếp và phong tục nước định cư đánh mất cái hồn cái tinh túy của phong tục gốc Việt là chuyện không thể tránh, có thật xảy ra.
Dù sao, vẫn hy vọng rằng thế hệ tương lai ở trong ngoài nước luôn giữ được cái gên thuần túy là niềm tự hào dân Việt, sống theo tinh thần của tổ tiên bất khuất, tự do, hiếu học, chịu khó chịu làm và đầy nhân tính xứng đáng với cội nguồn con cháu Rồng Tiên.


Trần Thành Mỹ

Edited by moderator Wednesday, February 1, 2012 5:30:29 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Thy Lan Thao  
#17 Posted : Thursday, December 15, 2011 6:17:41 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Pháo bông

Trần Thành Mỹ
.....
Lóng lánh như vì sao,
Sao xẹt lẫn sao băng,
Sao Hôm Mai rực rỡ,
Trời nước lồng ánh trăng.
Tia nghìn màu sắc thắm,
Nối đất ấm liền trời.
Vươn cao vung uy thế,
Dõng dạc nguyện lời thề.
Nhành liễu rủ tự do,
Vũ điệu miên man thỏa,
Nhịp nhạc hòa trong gió
Trổi khúc an bình ca.
Cánh chim lửa tung bay
Xé khung trời êm ái,
Kích mộng mơ khoan khoái,
Tuyệt sắc lẫn tạo hình.
Trong khoảng khắc tưng bừng,
Hòa bình đang ngự trị,
Mộng lung linh nở rộ,
Pháo đánh thức lương tri.
Luôn luôn thay đổi dạng,
Vươn vai như Phù Đổng,
Dũng khí tựa thép gang,
Tự do phơi trời rộng.
Tiếng súng như pháo nổ,
Âm thanh cùng uy danh,
Đối đầu hai chiến tuyến,
Hòa bình với chiến tranh.


Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#18 Posted : Sunday, December 25, 2011 4:12:57 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Đứng thẳng lên

Trần Thành Mỹ
.....
Người ta thích anh nhìn gục xuống,
Cúi đầu luôn chỉ biết vâng lời.
Mắt trơ nhìn vào khoảng mênh mông,
Mơ mộng hảo đầu anh trống rổng.
Người ta thích anh thèm hưởng thụ,
Tài cán chi chỉ biết khom lưng.
Đạp dưới đội trên lại lừng khừng,
Tùy cơn gió quay cờ thời thế.
Người ta thích anh, rô bô mới,
Hồn anh bị ràng buộc khác rồi.
Con đường đi sang lối xa vời,
Như lý mã hai bên bịt mắt.
Người ta thích anh, con cờ rối,
Loại hạng người bội bạc như vôi.
Miệng với tâm đối chọi không thôi,
Quên hết cả gia đình tổ quốc.
Người ta thích anh, gương hy sinh,
Cho lý tưởng do người tuyển chọn.
Không phản kháng vâng im dâng trọn,
Suốt cuộc đời chỉ biết nín thinh.
Người ta thích anh, con ngáo ộp,
Trong giếng sâu ếch ngắm nhìn trời.
Cuộc đời cũng đầy đủ doanh thu,
Tranh đấu chi đâu bằng hưởng thụ.
Tỉnh dậy đi con dân đất Việt,
Thời cơ rồi mà còn ngủ mê.
Nét phồn vinh giả tạo như hề,
Bôi son phấn xác còm bi thiết.
Trên nghìn năm bị Tàu đô hộ,
Tám mươi năm dưới ách thực dân.
Hai mốc sử gây bao đau khổ,
Ai thương mình thật sự đâu anh?
Không tin ai bằng sức mình mang,
Không ai cứu bằng mình tự cứu.
« Tận nhân lực mới tri thiên mạng, »
Đứng thẳng lên theo bước tiền nhân.




Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#19 Posted : Monday, January 2, 2012 5:45:32 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Giọt Nước


Không có giọt nước nhỏ,
Sao có cơn mưa to.
Hạt sương đọng trên lá,
Chứng tích màn sương qua.

Hòa trong lòng đại duơng,
Dòng sông mang tình thương,
Suối khe hồ kinh rạch,
Xuyên đồi núi dặm trường.

Tinh tuyền như yêu thương,
Lóng lánh tựa kim cương,
Quí báu và cần thiết,
Nhỏ bé mà kiên cường.

Cô đơn trên phiến đá,
Sao rời rã lẻ loi.
Hợp lại thành sức mạnh,
Nguồn sống trái đất xanh.

Nước thấm biến đất mềm,
Xuyên mọi miền đất nước,
Từ đỉnh cao thung lũng,
Khi ồ ạt lúc êm.

Giọt nước như con người,
Ðoàn kết gây tiến bộ.
Chia rẽ mầm đau khổ,
Phá sản đến diệt vong.

Bao thế hệ tổ tiên,
Sống còn vì độc lập.
Ðừng quên lời tiền hiền,
Nước tự do trên hết.

Không ai chết cho mình,
Giúp ta không điều kiện.
Qua kinh nghiệm lịch sử,
Tự giữ nước tồn vinh.

Biển đất là quốc gia,
Nhà của ta ta giữ.
Nước cần cho tất cả,
Không thuộc riêng một ai.

Một ngọn đuốc đưa cao,
Dập tắt bởi cuồng phong.
Một chiếc đũa dễ bẻ,
Tránh xa tính chia rẽ.

Hồn linh thiêng sông núi,
Rưới ?Cam lồ? trị mù.
?Kim cổ cho tỉnh ngủ,
Ðoàn kết chẳng hề lui.

Mất nước là hết sống,
Còn nước mọi hạnh thông
Tổ tiên thật thông minh,
Gọi tổ quốc là Nước.


Trần Thành Mỹ
Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Thy Lan Thao  
#20 Posted : Thursday, March 1, 2012 6:25:36 PM(UTC)
Thy Lan Thao

Rank: Advanced Member

Groups: Gò Công Moderator, Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 2,727
Location: usa

Thanks: 1692 times
Was thanked: 2633 time(s) in 1764 post(s)
Truyền Giống


Trần Thành Mỹ



"Số ai có vợ có chồng,
Sanh con đầu lòng không gái thì trai".

Câu hát đoán lửng lơ con cá vàng nầy đúng là của các thầy bói đoán mò "bói ra ma, quét nhà ra rác". Thật sự trên đời ai cũng muốn biết trước vận mệnh của mình, ai mà chẳng có lần xem tử vi, tướng số, chỉ tay, bói bài, cầu cơ... các bà mẹ tương lai chắc không thoát khỏi qui luật nầy đâu.
Lập gia đình rồi, phần đông ai cũng thích có con cho "vui cửa vui nhà". Thai nghén đứa con so là cả một sự đổi đời. Kinh nghiệm thường bảo cứ nhìn vào đôi lông mày như "trở cờ" dựng lên là đoán ra y bon các bà đang ở thời kỳ gay go ấy. Lắm lúc các bà cũng len lén nhìn vào chiếc gương nhỏ phòng thân xem mình "cắt cớ" có bị "lộ tẩy" thình lình không?
Chẳng những thế, triệu chứng nôn oẹ, ăn xong cho "chó ăn chè", mặt tái mét như gà bị cắt tiết," bắt đầu "trổ mã" cũng đủ bằng chứng báo hiệu rồi. Cái bụng "chiếc trống cơm " chắc nịch càng ngày càng to trở thành "trống chầu" nhỏ. Có chửa dạ trên dễ thấy hơn nhưng ít đong đưa như dạ dưới. Ngực mang bầu sữa ngọt nên căng phồng, tay chân như được tập tạ to ra. Cho đến lúc "nở nhụy khai hoa" thường cân thêm lên mươi ký. Ði đứng hình dung như "sumo" Nhật, hai chân hơi dạng ra, mỗi lần gật đầu chào trông đẹp hùng dí dỏm, ngồ ngộ làm sao!
Các ông hay nói trêu:" Ðừng chọc giận mấy bà bầu họ cắn là mang nọc không chữa nổi đó!". Lúc bấy giờ cũng ấm ức lắm, sao mà đùa dai vu khống người truyền giống thế, nếu không có người chịu mang nặng đẻ đau nầy thì làm gì có giống dòng nhân loại. Thế mà suy đi nghĩ lại , dù là đặc quyền của phái nữ nhưng nếu không có các đấng lang quân thì làm gì có bậc mẫu nghi và câu nói để đời: ?Nếu không có tôi làm gì có nó?.
Nhớ các ông phì lũ bụng phệ tập thể dục ngoài trời sau 75, hai tay đưa lên cao rồi quặp mình xuống chạm lấy chân. Chân tay quả chưa chịu" thống nhất" dù cầu Hiền lương chia đôi thân mình hòa nhịp vẫn thành hình thước thợ 90 độ hoặc hơn.
Theo bao nhiêu lời bàn, lời đoán, lời khuyên thường dựa vào kinh nghiệm sống, như nào không nên ăn ngủ nhiều khó sanh vì con to quá, cử nhìn hình ảnh xấu xí, rùng rợn sợ ảnh hưởng đến bào thai. Muốn biết gái trai, bao nhiêu kiểu thử, ví dụ như gọi thình lình quay sang trái là trai. Ngày nay thì hết phần giật gân dị đoan đó rồi, xin cứ đến " ê cô" (échographie) là biết chắc trăm phần.
Rồi bào thai lớn dần cử động. Lắm lúc các bà mẹ bị đá giò lái bất thần muốn tắt hơi, tung toé... Các ông cứ thử một lần đi cho biết, buộc chặt vào bụng mình chục ký xem sao. Chắc buồn cười và bực bội dường bao, nghĩ thế mới thấy hiền thê mình chịu khó!
"Ðàn ông đi biển có đôi,
Ðàn bà đi biển mồ côi một mình".
Nhìn một bà mang bầu, ta nhận thấy có sự quân bình, trầm tĩnh, can đảm, nhẫn nại, sức mạnh vô hình nào đó đáng được đề cao. Phải công nhận bất cứ sự thay đổi lớn nhỏ nào cũng cần được thích nghi hòa hợp huống hồ tạo một bào thai.

Xin các phu nhân hãy cẩn trọng vì đây là biến chuyển nhiệm mầu, tự nhiên đầy thách đố và trách nhiệm, thiên chức tạo thế nhân. "Trời sanh voi sanh cỏ" như chuyện đẻ con là chuyện thường tình, trọng trách cuả đàn bà. Mang bầu mãi mãi vẫn là kết tinh hoài bão của lứa đôi, vườn ươm tế bào nối truyền sự sống giống người cho thế giới trần gian.


ÐƯA CON VÀO ÐỜI



Con đến với mẹ một cách bất ngờ không định trước từ bào thai cho đến lúc chào đời. Cắt đứt với rún nhao bao bọc dưỡng nuôi hơn chín tháng cưu mang cùng tiếng khóc oa oa đầu tiên đánh dấu kết tinh hạnh phúc của mẹ cha, sự hiện diện của con như đơm lá trổ hoa cho cây tông chi giòng họ. Sung sướng, hãnh diện ôm con vào lòng truyền dòng sữa ngọt, con ôm bầu sữa mẹ nút nặn say sưa. Rồi ngày tháng trôi qua... Buổi lễ ăn đầy tháng với xôi chè. Kế đến, con học lật, trườn bò đi đứng. Tiếng la reo pha cười khóc rộn vang . Con bập bõm trong bồn tắm, mắt chớp nheo, phình mũỉ phun phẹt nước phì phèo, miệng chưa có răng thế mà cười sao xinh quá là xinh! Lễ "thôi nôi" đánh dấu một năm qua. tập con vào giai đọan mới, thay sữa mẹ bằng sữa khác hoặc nước cơm đường. Một sức sống vươn lên mãnh liệt vô vàn ! Cám ơn Tạo hóa đã tạo ra thế nhân, những sinh vật vô cùng hoàn hảo tinh vi, bộ máy nói có ý có hồn, biết cảm biết suy, duy nhất không bao giờ thay thế được !




Trần Thành Mỹ





Con đi dưới lá cờ sao máu
Rờn rợn lòng con, nhục Mẹ ơi...
Users browsing this topic
Guest
3 Pages123>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.