Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Options
View
Go to last post Go to first unread
Mai  
#1 Posted : Wednesday, July 17, 2002 4:00:00 PM(UTC)
Mai

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 143

- Con xin phép mẹ con nghỉ tắm hôm nay .
Con bận phải chạy đi đàng này một lát.
Nàng ôm mẹ vừa cười , vừa hôn:
- Mẹ tha lỗi cho con nhé ?

chung quanh, kẻ cười mát, người biũ môi . Những bà đứng tuổi cho là Hiền tây quá .quay lảng đi thì thầm nói chuyện với nhau để tỏ ý khinh bỉ .
Thấy thế, Hiền càng làm già, nhẩy theo nhịp khiêu- vũ quanh mình mẹ . Đoạn, ngả đầu chào, rồi cắm cổ chạy thật mau về phía nhà khách-sạn lớn .

-Cô tập chạy để dự thi khoa điền-kinh đấy phải không ?
Hiền dừng lại, vừa thở vừa đáp :
- Khoa điền kinh là khoa qủy gì thế ?
Nàng nhận ra Lưu và Miện, cặp bạn mà nàng chưa từng thấy xa nhau .
- Hai ông chưa thay quần áo để đi tắm ?
- Hôm nay chúng tôi không tắm
- Cả hai ông ?
- Vâng .
Nàng cười :
-Khéo bảo nhau nhỉ ! Tắm cùng tắm ,nghỉ cùng nghỉ .
Lưu cũng cười :
- Chính vậy .Chúng tôi , đồng -tâm ,đồng ý ,đồng tình đồng-tính .
Hiền bĩu môi chế nhạo câu nói kiểu cách
- Đồng lắm thứ thế ? Gía là cặp vợ chồng thì tốt duyên lắm nhỉ ?
Dứt lời , nàng lại chạy . Lưu gọi với ,nhưng Hiền vờ không nghe thấy, rảo bước trên làn cát ướt . khi đến chỗ đã xa bãi tắm ,nàng đứng kiễng chân vươn tay khoan khóai thở mạnh . Mấy giọt nước biển bắn lên mặt ,khiến Hiền quay nhìn ra khơi ngắm những mảnh buồm nâu , khi ẩn khi hiện , đương rập rờn theo đợt sóng . Trước vạn-vật hùng-vĩ ,nàng vụt buồn rầu cảm thấy mình bé nhỏ , yếu ớt .
Song chỉ vài phút sau , nàng đã cười phá lên , vì thấy những lớp sóng rầm rộ , dữ dội từ nẻo xa kéo đến , tưởng sắp nuốt chửng nàng đi , nhưng khi tới chân nàng đều nằm ép xuống như lặng lẽ qui-hàng . Nàng nhớ tới những truyện thần tiên của Perrault mà nàng đã đọc , và tự ví mình với một tiên nữ tay cầm cái thước mầu-nhiệm để ra phép chế-ngự một con quái vật hung-tàn .
Những tiếng "dô ta" làm cho Hiền tỉnh mộng , quay nhìn về phía xóm Trường-Lệ : Một đám dân chài đương xúm nhau khiêng một chiếc thuyền lên bãi cao .

Nàng đi lại gần , tò mò đứng xem . Sáu người từ mười bảy , mười tám tới ngoài ba mươi, Lực-lưỡng , mập mạp , da xẫm đều và bóng như mầu gỗ lim lên nước ,cùng gò sức cố nhắc bổng cái thuyền mành lên bằng ba cái đòn tre gìa và những giây thừng to . Mỗi lần họ kêu "dô ta" sau câu hát ngắn hai ba chữ của một người trong bọn , thì những bắp thịt tròn ở tay ,ở ngực , ở lưng họ lại nổi lên một cách rõ rệt , trông như những qủa Lựu rám nắng vậy
Luôn bốn năm lần họ dùng sức , chiếc-thuyền vẫn không nhúc nhích . Thỉnh thoảng một đợt sóng lớn ở ngoài khơi chạy tới , xô mạnh vào thân thuyền ,làm tung tóe nước mặn lên mặt họ , khiến họ buông tay ra đứng cười , cái cười mộc mạc vô nghĩa .
- C'ac bác yếu lắm nhỉ ?
Nghe lời chê bai của Hiền , có người vui vẻ đáp
- Vậy nhờ cô một tay .
Một người khác bảo anh em :
- Trông cô ấy sức lực đấy chứ .

Hiền ,tay cầm đòn ,tay quấn dây thừng . Ai nấy tưởng nàng khiêng giúp thực , toan cùng ghé vai vào đòn . Thì nàng đã vội buông ra , cười ngất .
- Nói đùa đấy thôi , chứ tôi yếu lắm .
Mọi người đương hì hục đào và xan thoai thoải cát ở phía trên để kéo thuyền lên , thì bỗng có tiếng kêu vui mừng :
- May qúa ! Vọi kia rồi ! Vọi mà giúp thì đến hai cái thuyền cũng xong chứ đừng nói một .

Qủa thực , một người vạm vỡ từ trong xóm đi ra .
- Hộ một tay anh Vọi ơi !
Vọi yên lặng cởi áo , xắn quần .
Hiền kinh ngạc : Nàng thấy hiện ra một nhà lực sĩ cường tráng , mỹ-lệ như một pho tượng cổ Hy-lạp . Nàng không lưu ý đến mầu da rám nắng mà chỉ ngắm nghía những nét nhịp nhàng vân đối của một tấm thân thể hoàn toàn . Vọi lại có khuôn mặt đều đặn , cặp mắt hơi sếch và sáng , cái cằm vuông và lồi , khiến chàng nổi hẳn trong bọn dân chài nặng nề, kém thông minh .
Có lẽ sư, xét đoán của Hiền cũng bị trí tưởng tượng làm sai đi vài phần , nhưng một điều chắc chắn là Vọi đẹp , đẹp theo nhà hội họa , nhà điêu-khắc , nhà thể-thao .



Edited by - mai on 07/18/2002 20:45:09
pat  
#2 Posted : Thursday, July 18, 2002 1:29:26 PM(UTC)
pat

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 769
Location: Playa Del Rey

Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
Mai,

Cám ơn nhiều đã cho đọc mẫu truyện này .


Vọi,
Hummm, thì ra là dzậy . Thảo nào ... .

Meow!
Thương nhau hai chữ không nhiều
Mà cân sẽ nặng vì điều Thuỷ Chung
Mai  
#3 Posted : Friday, July 19, 2002 3:11:00 AM(UTC)
Mai

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 143

IV.

Hiền yên lặng đứng ngắm Vọi ghé vai vào đằng lái thuyền và đẩy mạnh ,trong khi những người chài lưới khác hết sức khiêng bổng thuyền lên . Hai chân Vọi dận lõm cát thành hai cái hố , mà một lớp sóng rào lên tràn ngập .

Bỗng thuyền từ từ tiến lên phía cao , Hiền buông một tiếng thở dài khoan khoái , vì nhìn mọi người cố sức , nàng cũng thấy bắp thịt của mình cứng lại, nổi lên như những lúc tập thể-thao nàng lấy gân .
Bây giờ cái thuyền đã nằm yên ở chỗ cát khô , Mồ hôi chảy thành giòng trên những tấm thân mầu đồng mắt cua . Anh em chài lưới cười nói vui vẻ , rồi kẻ thì bứt cái khăn bông nâu thắt mỏ rìu ở đầu để lau từ trán đến ngực , kẻ thì cúi xuống đưa hai bàn tay vốc nước biển rửa mặt .
Vọi thản nhiên , thong thả mặc áo , rồi không để ý đến ai hết , không chào hỏi ai một câu ,xăm xăm đi về phía Sầm-Sơn . Hiền đùa gọi ;
- Anh Vọi !
Vọi dừng bước , quay đầu lại miệng há hốc, mắt ngơ ngác nhìn , không hiểu sao cô kia lại gọi tên mình . Nhưng Hiền đã chạy đến gần hỏi ;
- Anh đi đâu bây giờ ?
Vọi tò mò ngắm nghía cô thiếu nữ :
- Thưa cô tôi về nhà .
- Nhà anh ở đâu ?
- Nhà tôi ở xóm Sơn .
- Xóm Sơn ở tận đâu ?
- Ở đằng kia .

Vọi vừa bước vừa đưa tay trỏ về phía mỏm núi . Hiền bước theo bên cạnh cười hỏi ;
- Có gần hòn Trống Mái không ?
Vọi cũng cười - cái cười bẽn -lẽn- đáp lại :
- Đi qua hòn Trống Mái thì tới .
Hai người yên lặng . Vọi hơi khó chịu không rõ tại sao cô kia lại ưng đi ngang hàng với mình , Vì thế , có lúc chàng đi chậm lại , cốt để Hiền vượt lên trước . Nhưng Hiền cũng bước chậm theo , hỏi hết chuyện nọ đến chuyện kia; nào chuyện đánh cá , chuyện bắt ngao , chuyện đi thuyền , chuyện gặp bão . Đối với những câu hỏi liên miên của thiếu-nữ , anh chàng lười chỉ trả lời nhát gừng , có lẽ vì chàng qúa chất phác không biết nói chuyện , mà cũng có lẽ vì đi bên một cô gái trắng trẻo xinh đẹp ,chàng ngượng ngùng bẽn lẽn .
Bỗng Hiền dừng lại , nhìn lên đường bảo Vọi :
- Anh đứng đây đợi tôi một lát nhé ?
Vọi trù trừ :
- Nhưng tôi phải về, kẻo ở nhà mẹ tôi mong .
- Một tí thôi mà !
Nàng vừa nói vừa chạy qua bãi cát khô , lẩn vào dưới rặng phi-lao .
Vọi lẩn thẩn trông quanh . Thỉnh thoảng chàng lại đưa mắt nhìn lên đường xem cô kia đã trở ra chưa và hình như chàng tự hỏi : "đứng chờ cô ta làm gì mới được chứ ?" .
Thế rồi chàng bỏ đi . Nhưng đi được mươi bước, lại quay về chỗ cũ , vẻ mặt ngần ngại , lo lắng sợ hãi , không dám qủa quyết .
Có ai gọi tên mình . Chàng quay lại . Một cô thiếu-nữ chạy tới , tay cầm giơ lên một vật nhỏ xinh xắn , có giây da buông lòng thòng .

Đó chính là Hiền , nhưng Vọi không nhận ra , vì nàng đã vận trùm ra ngoài bộ áo tắm một bộ "pi-ja-ma" rộng .
- Anh Vọi , anh đứng tôi chụp ảnh ?
- À cô , tôi cứ tưởng ai .
- Vì tôi mặc "pi-ja-ma" phải không ?
- Bây giờ anh đứng quay lưng ra biển để tôi chụp ảnh .
- Vậy ra cái cô cầm trên tay là cái máy chụp ảnh đấy ?
Hiền vừa đáp vừa ngắm kính mờ ,tay vặn ốc để lấy hình được thực rõ .
- Ấy đứng im !
- Vậy cô chụp thực đấy à ?
- Nhưng tôi ăn vận xấu xí thế này thì cô chụp làm gì ?
Hiền cười :
- Nêu sợ xấu xí thì anh nên cởi phăng ra .
Vọi bẽn lẽn không dám cười nhìn xuống chân , thì Hiền lại nhắc :
- Anh cởi áo ra chứ . Mau không tối qúa mất .
Vọi ngớ ngẩn :
- Cởi áo ra ?
- Phải , cởi áo , và xắn quần lên như ban nãy anh kéo thuyền ấy mà .
Vọi có dáng băn khoăn :
- Ai lại thế ?
- Một tí thôi mà, rồi lại mặc vào ngay .
Vọi vẫn còn trù trừ :
- Nhưng sao lại cứ phải cởi áo mới chụp được ?
- Vì thân thể anh đẹp lắm .
Vọi không hiểu , nhưng cũng vâng lời .
- Ừ ! Đẹp lắm ! Bây giờ thì anh xắn cao và bện ống quần lại .
- Trời ! Ai lại thế ?
- Mau chẳng hết ánh sáng .
Vọi thấy cô kia gắt thì sợ hãi lắm làm theo ngay .
- Được thôi xong rồi !...
Hiền chụp luôn hai lần , cho được chắc chắn . Lúc quay ra nàng mới biết nhiều người đứng chung quanh tò mò nhìn mình và trong bọn có cả Lưu và Miện . Người đánh cá buông ống quần và mặc áo , rồi hỏi Hiền :
- Thưa cô chụp xong rồi ?
- Xong .
- Có thế thôi ?
- Phải , có thế thôi . Tôi đã bảo anh rằng chỉ một tí là xong .
- Vậy cô cho tôi xin một c'ai nào .
Hiền cười :
- Còn phải rửa , rồi in ra giấy đã chứ . Mai đến nhà, tôi biếu một cái .
- Ô hay nhỉ ! tưởng chụp thì được ngay hình chứ lị .



Edited by - mai on 07/19/2002 11:20:49
rongtien  
#4 Posted : Friday, July 19, 2002 4:13:16 AM(UTC)
rongtien

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,141

Vậy là rt nói sai cả tên Tác Gỉa và tên Sách.

Thanks Mai

rongtien
Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.