Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

65 Pages«<636465
Options
View
Go to last post Go to first unread
tictac  
#1281 Posted : Friday, May 11, 2018 7:21:55 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)
UserPostedImage
Happy Beautiful Friday !

Edited by user Friday, May 11, 2018 8:11:08 AM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1282 Posted : Friday, May 11, 2018 9:01:41 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

Ngôn ngữ của Sài Gòn xưa
Nga Ly


Khám phá những từ ngữ Sài Gòn xưa còn thông dụng đến ngày nay

Ngày nay, một số từ ngữ vẫn còn xuất hiện nhiều trong cách nói chuyện của con người thế hệ trước nhưng không phải ai cũng hiểu hết ý nghĩa của những từ ngữ đặc trưng từng thông dụng một thời của Sài Gòn xưa.
Người ta nói rằng, tiếng Việt là một trong những thứ tiếng khó học nhất, khó hơn cả tiếng Anh – thứ ngôn ngữ mà nhiều người trẻ vẫn thường than thở là gai góc, “khó nuốt”, bởi tiếng Việt của chúng ta quá phong phú về từ và nghĩa của từ.
Đó là chưa kể đến tiếng địa phương và cách nói riêng của từng vùng miền. Bấy nhiêu đó cũng đủ để khiến một người nước ngoài học tiếng Việt trầy trật.
Trong đó, cách nói chuyện và sử dụng từ ngữ của người dân Nam Bộ, mà nổi bật nhất là người Sài Gòn, mang những nét đặc trưng khác biệt thôi thúc người ta muốn tìm tòi, khám phá nhất.
Đặc biệt nhất, chính là ngôn ngữ của Sài Gòn xưa, một trong những thứ văn hóa còn được lưu giữ trong “hơi thở” của Sài Gòn nay.
Đó là những từ ngữ sẽ khiến người nghe lần đầu phải ngơ ngác vì không hiểu nghĩa. Người nghe nhiều tự khắc “nhiễm” từ bao giờ vào cách nói chuyện của mình. Đơn giản là vì sự mộc mạc, đời sống nhưng không kém phần hoa mĩ của chúng khiến người ta dễ yêu dễ thương.

1. Âm binh: nghịch ngợm, phá phách
Lũ âm binh = Lũ nghịch ngợm
2. Bo bo xì: nghỉ chơi, không chơi cùng nữa
Bo bo xì nó đi = Nghỉ chơi với nó đi
3. Bặc co tay đôi: đánh nhau tay đôi
Tụi mày dám bặc co tay đôi không? = Tụi mày dám đánh nhau tay đôi không?
4. Cà tàng: bình thường, quê mùa
Chiếc xe cà tàng = Chiếc xe xấu xí, quê mùa
5. Cà rá: chiếc nhẫn
Cà rá đẹp = Chiếc nhẫn đẹp
6. Chàng hảng chê hê: banh chân ra ngồi
Con gái con đứa gì mà ngồi chàng hảng chê hê hà! = Con gái con đứa gì mà banh chân ra ngồi à!
7. Chì: giỏi
Anh ấy học chì lắm đó = Anh ấy học giỏi lắm đó
8. Chồm hổm: ngồi bó gối hoặc ngồi lâu một chỗ không nhúc nhích
9. Càm ràm: nói nhiều, nói dai
Lại tới giờ bà ấy càm ràm = Lại tới giờ bà ấy nói nhiều
10. Cà nhổng: rảnh rỗi, không có việc gì làm
Nó suốt ngày cà nhổng = Nó suốt ngày rảnh rỗi
11. Đá cá lăn dưa: lưu manh
Cái tụi đá cá lăn dưa = Cái tụi lưu manh
12. Đi bang bang: đi ngênh ngang
Qua đường mà nó đi bang bang = Qua đường mà nó đi nghênh ngang
13. Đặng: được; Qua: anh/chị
Qua tính vậy em coi có đặng hông? = Anh/chị tính vậy em coi có được không?
14. Ghẹo: chọc quê
Anh ghẹo em quài = Anh chọc quê em hoài
15. Hổm rày: từ mấy ngày nay
Hổm rày trời mưa miết = Mấy ngày nay trời mưa miết
16. Làm nư: lì lợm, khó bảo, cứng đầu
Nó làm nư lắm! = Nó cứng đầu lắm!
17. Lên hơi, lấy hơi lên: bực tức
Nghe ông nói mà tui muốn lên hơi = Nghe ông nói mà tui thấy bực
18. Liệu hồn: coi chừng
Mày cứ liệu hồn đấy! = Mày cứ coi chừng đấy!
19. Lô: đồ giả, đồ xấu, đồ kém chất lượng
Cái quạt này là đồ lô phải hông? = Cái quạt này là đồ giả phải không?
20. Mát trời ông địa: thoải mái
Cứ xài mát trời ông địa đi = Cứ dùng thoải mái đi
21. Mình ên: một mình
Đi ăn mình ên hả? = Đi ăn một mình?
22. Quê xệ: xấu hổ
Tự nhiên quê xệ hà! = Tự nhiên xấu hổ à!
23. Tầm xàm bá láp: vớ vẩn
Chuyện tầm xàm bá láp = Chuyện vớ vẩn
24. Tầy quầy, tùm lum là la: bừa bãi, lộn xộn, không ngăn nắp
Con gái gì mà ăn ở tầy quầy quá! = Con gái gì mà ăn ở lộn xộn quá!
25. Thèo lẻo: mách lẻo
Người gì mà cứ ưa thèo lẻo = Người gì mà cứ thích mách lẻo
26. Thưa rĩnh thưa rang: lưa thưa, lác đác
Giờ này rồi mà người còn thưa rĩnh thưa rang = Giờ này rồi mà người còn lác đác
27. Thí: cho không, miễn phí, bỏ
Thôi thí cho nó đi = Thôi cho không nó đi/Thôi bỏ đi
28. Xảnh xẹ: xí xọn, làm điệu
Cô ấy suốt ngày xảnh xẹ thôi! = Cô ấy suốt ngày xí xọn, làm điệu thôi!
29. Xẹt ra – xẹt vô: đi ra đi vào rất nhanh
Ông ấy xẹt vô xẹt ra rồi chẳng thấy đâu nữa = Ông ấy đi vào đi ra rất nhanh rồi chẳng thấy đâu nữa
30. Xì xà xì xầm: nói to nhỏ
Có chuyện gì mà họ cứ xì xà xì xầm suốt = Có chuyện gì mà họ cứ nói to nhỏ suốt

Những từ ngữ vừa được giải nghĩa trên đây chỉ là số ít trong kho tàng từ ngữ phong phú của người dân Nam Bộ nói chung và người Sài Gòn nói riêng.
Có những từ vẫn còn dùng thông dụng cho đến ngày nay qua cách nói chuyện giữa các thế hệ trong gia đình với nhau.
Với nhiều người, đó thực sự là cách nói dân dã nhưng không kém phần thú vị, còn bạn, bạn cảm nhận thế nào về những ngôn từ từng ăn sâu vào nếp sống của một thời này?
ConMuaNho  
#1283 Posted : Friday, May 11, 2018 12:27:57 PM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,843
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 306 times
Was thanked: 2924 time(s) in 1377 post(s)
UserPostedImage

Edited by user Saturday, May 12, 2018 6:20:31 AM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage



KLong  
#1284 Posted : Sunday, May 13, 2018 10:57:56 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,090
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 979 time(s) in 523 post(s)
UserPostedImage
Happy Mother's Day !
tictac  
#1285 Posted : Sunday, May 13, 2018 11:32:22 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

Tại sao cẩm chướng (Carnation) lại là hoa trong Ngày của Mẹ?


Đã không còn xa lạ, cứ đến Ngày của Mẹ hàng năm, những sắc hoa cẩm chướng lại càng thêm thắm màu hơn,

nồng nàn hơn như để nhắc nhở mỗi người con gửi lời cảm ơn đến Mẹ - đấng sinh thành đáng kính trong cuộc đời.
Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao lại là cẩm chướng mà không phải là một loài hoa khác? Bài viết dưới đây sẽ cho bạn câu trả lời.
Loài hoa thiêng liêng

Cẩm chướng thường được gọi với tên tiếng Anh là Carnation. Danh pháp của hoa là Dianthus Caryophyllus. Chính cái tên Latinh này lại ẩn chứa nhiều huyền thoại thú vị và mang nhiều tranh luận cho đến ngày nay. Dianthus được tạo nên Dios (Chúa) và Anthos (hoa), có nghĩa là hoa của Chúa hay một loài hoa thiêng liêng. Sở dĩ tên hoa được chiết tự như thế là khởi nguồn từ một truyền thuyết trong Kinh Thánh. Chuyện kể rằng, khi nhìn thấy chúa Giêsu bị đóng đinh trên thập tự giá, đau đớn và xót thương, Đức Mẹ Maria đã không kìm được nước mắt. Từ chỗ nước mắt bà rơi xuống mọc lên những bông hoa màu hồng với vẻ đẹp kiêu hãnh, thanh tao nhưng cánh hoa lại mang dáng hình đau đớn, phảng phất một nỗi buồn như vừa bị một con dao cắt ngang. Đó chính là cẩm chướng - loài hoa tượng trưng cho tình mẹ bao la, vĩ đại.

UserPostedImage
Cẩm chướng - sắc hoa tình mẹ


Sắc hoa bền bỉ trên hành trình tôn vinh tình mẫu tử
Một trong những lý do nữa khiến cẩm chướng trở thành sắc hoa đại diện cho tình mẹ chính là cuộc hành trình bền bỉ theo chân cô con gái hiếu thảo Anna Jarvis.
Trong những năm nội chiến của Mỹ 1870, Julia Ward Howe - tác giả bài hát “Battle Hymn of the Republic” đã khởi xướng ý tưởng về Ngày của Mẹ. Trong thời gian đó, cô đã đề nghị lập ra một ngày lễ để tôn vinh các bà mẹ cũng như thúc đẩy hòa bình cho đất nước này. Thế nhưng, phong trào này bị dập tắt không lâu sau đó. Đến năm 1900, ý tưởng về Ngày của Mẹ của bà đã được Anna Jarvis ủng hộ và phát triển.
Anna Jarvis là con gái của bà Anna Marie Reeves Jarvis, người phụ nữ đã tận tụy và cống hiến cả đời với nghề giáo và các hoạt động xã hội ở West Virginia. Năm 1905, khi bà Javis qua đời, Anna đã hứa rằng sẽ thực hiện di nguyện của bà đó là chọn một ngày trong năm để tôn vinh tất cả những bà mẹ, dù còn sống hay đã mất. Cô bắt đầu viết thư cho các nghị sĩ nhờ họ ủng hộ cho một ngày kỷ niệm trên toàn nước Mỹ để trẻ em tôn vinh mẹ mình. Cô đã tranh đấu không ngừng đến năm 1908, Ngày của Mẹ đầu tiên đã được tổ chức. Hôm đó, Anna đã gởi tặng 500 bông hoa cẩm chướng - loài hoa mà mẹ cô yêu thích, cho nhà thờ Andrews ở Grafton, West Virginia. Theo Anna, loài hoa này vừa mang một vóc dáng thanh cao, mỏng manh nhưng lại có sức sống phi thường, ấp ủ bao nỗi niềm tựa như tình mẫu tử. Hơn thế, ngày còn sống, mẹ cô đã luôn tỉ mỉ chăm sóc những bông hoa cẩm chướng trong khu vườn nhỏ để gửi gắm những niềm vui, nỗi buồn của mình.


Mãi đến năm 1910, thống đốc bang West Virginia tuyên bố ngày chủ nhật thứ hai của tháng 5 là Ngày của Mẹ và năm 1914 dự luật được thông qua tại Quốc hội. Tổng thống Woodrow Wilson đã ký vào bản dự thảo, tuyên bố Ngày của Mẹ là một kỳ nghỉ chính thức tại Hoa Kỳ. Tuyệt vời hơn, sau ngần ấy năm theo chân Anna, cuối cùng cẩm chướng đã chính thức trở thành loài hoa đại diện cho Ngày của Mẹ với sắc đỏ trân trọng người mẹ còn sống, sắc trắng tri ân người mẹ đã khuất và sắc hồng bày tỏ lòng biết ơn, sự hiếu hạnh của con cái đối với đấng sinh thành.
Mua hoa cẩm chướng ở đâu để tặng mẹ?
Với vẻ đẹp tao nhã, gam màu phong phú, độ bền cao, cẩm chướng rất được ưa chuộng và được bán rộng rãi ở các chợ hoa, cửa hàng. Hơn thế, bạn còn có thể khám phá thêm nhiều giống hoa cẩm chướng mới với nhiều sắc màu độc đáo, kiểu dáng lạ mắt tại các cửa hàng hoa uy tín của Dalat Hasfarm.
Ngoài ra, nếu vì một lý do đặc biệt nào đó không thể bên cạnh mẹ trong Ngày của Mẹ năm nay, bạn cũng có thể chọn những mẫu hoa cẩm chướng ý nghĩa và đặt online tại hxxp//.muahoaonline.com để dịch vụ giao hoa tận nơi trao đến tay mẹ bạn những đóa hoa tươi thắm nhất thay cho lời cảm ơn chân thành từ trái tim.

Edited by moderator Sunday, May 20, 2018 12:45:28 PM(UTC)  | Reason: live link

ConMuaNho  
#1286 Posted : Sunday, May 20, 2018 7:43:32 AM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,843
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 306 times
Was thanked: 2924 time(s) in 1377 post(s)
UserPostedImage


Em Về, Lại Một Chuyến Đi


Giã từ không tiếng em thưa
Giã từ một tiếng, anh chưa thành lời
Cơn mưa chia cách ngậm ngùi
Chuyến tàu năm cũ đưa người biệt tăm

Anh đi lặng lẽ âm thầm
Em về ôm trọn tím bầm vết thương
Nhớ nhung chồng chất, đoạn trường
Anh đi bỏ lại đời buồn, phân ly

Em về, lại một chuyến đi
Tay gần tay với, tim ghì nỗi đau
Trăm năm lỗi hẹn cùng nhau
Mưa đưa côi cút bóng sầu, em đi...



PTL

UserPostedImage



tictac  
#1287 Posted : Friday, May 25, 2018 8:45:41 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

tình thơ

ta có một đời yêu thương khổ thiệt
yêu cô nào cũng xách bỏ vào thơ
lúc ngồi buồn, lại giở thơ ra đọc
là lúc cô nào cũng đã thành xưa

đã rất xưa mà ai cũng đẹp
mới biết trang thơ có trái tim hồng
mới biết chính ta cạn cùng nước mắt
khi các cô dần khăn gói qua sông

đời tình ta chẳng khác gì đám cúng
những mâm đầy (thịnh soạn và lễ nghi)
lo cúi lạy, lòng thành, ta khấn tụng
vừa ngẩng đầu, thiên hạ đã bưng đi

nên cả đời chỉ yêu hương yêu khói
mối tình nào cũng nhất định không vui
quá thất bát, ta tự mình chửi rủa:
ăn thứ chi mà ngu ác rứa trời!


Hoàng Lộc
tictac  
#1288 Posted : Sunday, May 27, 2018 4:45:13 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

NGUYÊN SA VÀ TÌNH CA NGÔ THỤY MIÊN

Ngô Thụy Miên 4.1998




Tin nhà thơ Nguyên Sa mất đến với tôi thật đột ngột!
Sáng nay một người bạn gọi vào sở hỏi tôi: “Ông có biết nhà thơ Nguyên Sa vừa qua đời chưa?” Tôi bàng hoàng, thẩn thờ một chút mặc dù đã được biết tình trạng sức khoẻ của ông mấy năm gần đây. Chúng tôi trao đổi vài ba câu chuyện. Tôi cám ơn bạn rồi thầm nói với mình:

“Thôi, cái thời tuổi trẻ mộng mơ, yêu đương nồng nàn ngày nào đã thực sự không còn nữa. Không còn nữa những lụa là mưa nắng Sàigòn, cũng không còn nữa Paris, người tình và giòng sông Seine với những vòng tay ôm, những môi hôn vội vả… Người đạo diễn đã bỏ cuộc chơi, bọn tài tử chúng tôi ở lại còn gì để bàn chuyện thu phong, còn gì để làm dáng với đời, làm điệu với người!”…

Ngoài trời những giọt mưa vẫn tiếp tục rơi đều trên khung cửa kính. Buổi chiều về nhà, bạn bè dưới Cali gọi lên báo tin. Bỏ điện thoại xuống, tôi ra vườn sau nhà. Nhìn những cánh hoa anh đào đang rụng bay theo gió, chợt thấy lạnh, và nỗi buồn ập đến khiến tôi choáng váng. Buổi tối anh Nguyễn Mạnh Trinh gọi lên nhờ tôi đóng góp một bài để đăng trong tuyển tập anh dự định in trong những ngày sắp tới. Tôi hứa sẽ viết một chút về những bản nhạc đã phổ từ thơ ông.

Tôi không rõ nhà thơ Nguyên Sa từ Pháp trở về Việt Nam từ năm nào, chỉ biết cùng với nhà thơ Cung Trầm Tưởng, ông đã đem Paris về cho bọn trẻ chúng tôi. Một Paris với hè phố Saint Michel, với sông Seine, tháp Eiffel, những cặp tình nhân, giáo đường sương mù… Cùng một lúc ông đã mang nắng Sàigòn, lụa Hà Đông và đâu đó bóng dáng Hà Nội vào thi ca Việt Nam của chúng ta một cách thân thiết nhẹ nhàng.

Nhiều người hỏi tôi có quen biết hay có họ hàng với nhà thơ? Như tôi đã nói, chúng tôi không có liên hệ gì ngoài sự cảm thông của hai con người cùng yêu nghệ thuật. Nói rõ hơn, tôi chỉ là một trong hàng triệu người yêu quí thơ ông, một người may mắn có thể gửi lời biết ơn giòng thơ tuyệt vời của ông qua những nốt nhạc giản dị, chân tình.
Nguyen-Sa-001

Cuối năm 1969, khi một số tình khúc của tôi đã được phổ biến rộng rãi trên các đài phát thanh, cũng như trong những đêm sinh hoạt văn nghệ được tổ chức tại nhiều trung tâm văn hoá, hay các giảng đường đại học. Tôi đến với thơ Nguyên Sa, không từ một chọn lựa, mà vì tôi đã nhìn thấy mình trong thơ của ông, đã nghe những rung động thầm kín nhất của tuổi trẻ mình được ông tạo lên bằng những lời thơ ngọt ngào tình tứ, tươi mát. Cũng như bao nhiêu anh em thanh niên sinh viên học sinh của thập niên 60, tôi yêu và thuộc không ít thơ của ông. Nói đến Áo Lụa Hà Đông, có lẽ chúng ta mấy ai không biết:

Nắng Sàigòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông.


Cá nhân tôi khi đọc bài thơ đã chú ý ngay 4 câu:

Em chợt đến, chợt đi anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại.


Lời thơ man mác buồn, đã vỗ về, chia xẻ tâm tư tôi ngày tháng đó. Lang thang Sàigòn một ngày nắng nhẹ, giòng nhạc lan man trong đầu óc: “Rê Đô Rê, Sol Sib Sib Rê Rê, Sol Sol La, Sol Sib Rê Rê La…”, tôi đã hoàn tất phần điệp khúc được viết theo cung Rê thứ để thích hợp với hồn thơ. Khi phổ hai phần đầu, và cuối, tôi đã gặp khó khăn với hai câu:

Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

vì vần trắc của chữ “trắng” đã không thích hợp với giòng nhạc chuyển tiếp cần âm bảng.

Sau hơn một tuần loay hoay tìm kiếm, cuối cùng tôi đã phải dùng một phương pháp phổ thơ cũ: nhạc lại lời thơ ở câu trên để chuyển ý nhạc trở về phần hai, cũng như đoạn cuối của bản nhạc:

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng.
Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn


Để tạo ấn tượng nuối tiếc cho người nghe, khi kết thúc bản nhạc, tôi đã thêm câu:

Anh vẫn yêu màu áo ấy, em ơi.
Với giòng nhạc đi lên, chuyển từ Sol thứ qua Sib, La, và chấm dứt bằng Rê trưởng.

Cuối năm 1970, trong một đêm nhạc tình ca tại trường đại học Khoa Học, tôi đã giới thiệu bài hát tới các bạn trẻ của tôi. Sau đó bản nhạc đã được phổ biến thường xuyên qua các chương trình nhạc do tôi và nhạc sĩ Trường Sa thực hiện trên đài phát thanh Quân Đội, cũng như trong các đêm nhạc do bạn bè chúng tôi tổ chức tại Sàigòn. Ngoài ra trong năm 1970, tôi cũng đã viết “Tình Khúc Tháng Sáu” phổ theo ý thơ bài Tháng Sáu Trời Mưa của Nguyên Sa. Mãi đến năm 1984 tôi mới phổ bài “Tháng Sáu Trời Mưa” của ông.

Những năm 60, 70, bọn trẻ chúng tôi dù trưởng thành trong khói lửa chiến tranh, có ai không mơ một ngày được đặt chân đến Paris, được cùng người yêu dạo chơi phố phường Paris, hay lang thang bên bờ sông Seine nhớ đến một cuộc tình… Paris như một lời kêu gọi, một nơi chốn tìm về cõi tình yêu. Từ những mộng ước đó, bản nhạc thứ hai tôi phổ từ thơ Nguyên Sa đã thành hình. Có những bài thơ khi muốn phổ nhạc, người nhạc sĩ phải tìm điệu nhạc để chuyên chở ý thơ, hoặc phải thay đổi lời thơ để nhập vào ý nhạc… Riêng “Paris Có Gì Lạ Không Em” khi đọc lên tôi đã nghe phảng phất tiếng phong cầm rộn rã của nhịp 3 luân vũ. Trên phím dương cầm, giòng nhạc dồn dập, chạy dài trên 10 đầu ngón tay, tôi đã hoàn tất phổ bài thơ trong một ngày đầu xuân năm 1971.

Cung Đô trưởng mở đầu nhịp nhàng:

Paris có gì lạ không em
Mai anh về, em có còn ngoan…


Tôi thích nhất câu:

Là áo sương mù hay áo em
từ cung Đô trưởng đổi chuyển qua La thứ để vào phần điệp khúc:

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây…


Khi Hoàng Phúc bạn tôi hát bài này lần đầu tiên, đã nói “bài này phải để chị Thái Thanh hát mới được”. Đúng như lời Phúc nói, sau này chị Thái Thanh đã thử bài này.. Để thêm một chút Paris, chị đã hát:

La la la la la la
La la la la la la


Khi kết thúc bản nhạc.

Sau Áo Lụa Hà Đông và Paris Có Gì Lạ Không Em, tôi đã phổ tiếp Tuổi 13. Cũng như “Nắng Sàigòn anh đi mà chợt mát. Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông”, “Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc, Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường” là 2 câu thơ được bọn trẻ chúng tôi thuộc nằm lòng ngày đó. Tôi yêu cái ý thơ hồn nhiên, lời thơ trong sáng. Đọc bài thơ thấy hồn lâng lâng, như đang nhớ nhung, hẹn hò, đang đợi chờ, mơ ước. Ý nhạc đến thật nhanh:

Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi trả về bong bóng vỡ đầy tay…


Tôi đã vào đề với những nốt nhạc cao của cung Đô trưởng để diễn tả cái thắc mắc ngày mưa ngày nắng của mình. Khi chuyển qua điệp khúc tôi nhạc lại câu “Tôi phải van lơn ngoan nhé đừng ngờ…” 2 lần như một lời trấn an người tình nhỏ và kết thúc tôi nhạc lại câu “Nên đến trăm lần, nhất định mình chưa yêu” như một câu hỏi cho chính lòng mình. Tôi vẫn nghĩ bản nhạc với những niêm luật gò bó đã không thể nói lên hết được ý thơ của tác giả. Chỉ hy vọng bản nhạc đã không làm giảm giá trị của bài thơ.

Đầu năm 1974, khi quyết định cùng một nhóm bạn thực hiện cuốn băng Tình ca Ngô Thụy Miên, tôi đã đến gặp nhà thơ để xin phép thử 3 bản nhạc. Lần đầu tiên nói chuyện để lại ít nhiều kỷ niệm. Nhà thơ rất giản dị, dáng dấp xuề xoà. Ông rất vui khi biết tôi phổ thơ ông, và hỏi tôi sẽ nhờ ai hát ? Tôi nói nhạc sĩ Văn Phụng viết hoà âm, ca sĩ Duy Trác hát Áo Lụa Hà Đông, Thái Thanh hát 2 bài Paris Có Gì Lạ Không Em, Tuổi 13. Và từ đó, Áo Lụa Hà Đông, Paris Có Gì Lạ Không Em , Tuổi 13, đã trở thành một phần đời nhạc Ngô Thụy Miên.

Năm 1980 khi tôi đặt chân đến Cali, người đầu tiên tôi liên lạc để hỏi thăm tin tức sinh hoạt văn nghệ của cộng đồng chúng ta ở hải ngoại là nhà thơ Nguyên Sa. Ông có cho tôi biết về sự ưu ái của thính giả dành cho bài Áo Lụa Hà Đông, cũng như cuốn băng Tình ca Ngô Thụy Miên. Năm sau đó tôi đã rời Cali để lên miền Tây Bắc. Ông vẫn thỉnh thoảng liên lạc bằng điện thoại với tôi, và gửi lên tôi những bài thơ mới viết về sau.

Trong những tháng ngày đầu ở Cali, mặc dù bận rộn với đời sống mới, tôi vẫn tiếp tục sáng tác. Cùng với Em Còn Nhớ Mùa Xuân, Bản Tình Ca Cho Em, Dóc Mơ… Tôi đã phổ bài thơ “Paris” của Nguyên Sa:
Mai tôi đi chắc Paris sẽ buồn, Paris sẽ nhìn theo…
với tôi Paris lúc đó chính là Sàigòn, Sàigòn của những nỗi nhớ muộn màng, Sàigòn của những mất mát không nguôi. Ý nhạc không tuổi trẻ như Tuổi 13, hồn nhạc không dịu dàng như Áo Lụa Hà Đông. Tôi đã mượn thơ ông để gửi gắm tâm sự mình. Tôi biết khi tôi đi Sàigòn đã buồn, và Sàigòn đã nhìn theo.

Năm 1981, sau khi về cư ngụ tại thành phố Seattle, trong nỗi nhớ nhung con đường, những hàng quán thân quen của Sàigòn ngày nào, cùng với ám ảnh thương yêu về Áo Lụa Hà Đông, về Paris của một thời, tôi đã viết bài Nắng Paris Nắng Sàigòn:

Tôi đi giữa trời Paris mà nhớ thương Sàigòn
Nắng Sàigòn hôm nao dìu bước chân em
Qua phố phường vào quán chợ thân quen…


Tôi nghĩ đây là một kết hợp đẹp của một phần đời nhạc Ngô Thụy Miên và thơ Nguyên Sa.
Năm 1986, nhà thơ gọi lên tôi và nói sẽ thực hiện một cuốn cassette gồm một số bản nhạc phổ thơ mới của ông. Tôi gửi xuống ông “Tháng Giêng Và Anh”, đã được Hải Ly hát, và sau đó là Vũ Khanh, Ý Lan, Khánh Hà… Ông rất thích bài hát này. Tiếc là bản nhạc đã không được phổ biến rộng rãi như ý ông muốn.

Đầu năm 1997, tôi về Cali ra mắt cuốn CD Riêng Một Góc Trời, trong đó có bài “Cần Thiết” phổ từ thơ ông do Thanh Hà hát. Gần đến phút cuối chương trình, tôi được biết có ông đến tham dự. Rất tiếc tôi đã không thể đến gặp ông để chào hỏi, cũng như ngỏ một lời cảm ơn.
Năm ngoái khi anh chị Duy Trác qua Seattle thăm bạn bè, chúng tôi đã có dịp gặp lại nhau. Anh em hàn huyên tâm sự, và anh tặng tôi một cuốn cassette có chương trình phát thanh giới thiệu chủ đề Thơ Nhạc Nguyên Sa/Ngô Thụy Miên do anh thực hiện tại Houston Texas. Trong chương trình này anh Duy Trác có nhắc lại:

Thi sĩ Nguyên Sa đã có lần nói rằng bài thơ Áo Lụa Hà Đông của ông có một số mệnh rất đặc biệt. Khi bài thơ được nhạc sĩ Ngô Thụy Miên phổ thành ca khúc, và ca sĩ Duy Trác trình bày, thì từ đó cái tên Áo Lụa Hà Đông đã gắn chặt tên tuổi của 3 người, thi sĩ, nhạc sĩ và ca sĩ. Nó đã trở thành một định mệnh. Mặc dù đây không phải là bài thơ hay nhất của Nguyên Sa, cũng như không phải là ca khúc tuyệt tác nhất của Ngô Thụy Miên, cũng như không phải là bài hát mà ca sĩ Duy Trác trình bày thành công nhất.

Một lần nào đó tôi đã nói “trong nhạc Ngô Thụy Miên, thơ Nguyên Sa có một chỗ đứng rất đặc biệt..” Vâng, trong nhạc tôi ý thơ ông bàng bạc khắp nơi, đâu đó thấp thoáng một chút nắng Sàigòn, một chút lụa Hà Đông, đâu đó bâng khuâng mật chút trời Paris và người yêu rất nhỏ… Định mệnh đã cho tôi được đọc thơ Nguyên Sa, được nghe tiếng hát Duy Trác, được thưởng thức hoà âm của Văn Phụng, để ngày hôm nay, và mãi mãi sau này, dù các anh còn ở đây, hay đã đi rồi, tôi vẫn xin được gửi lời cám ơn chân thành nhất của một người viết nhạc tình ca đến các anh. Xin lần cuối gửi lời cầu chúc nhà thơ một chuyến đi xa về nơi an lành, vĩnh cữu.

Ngô Thụy Mien
KLong  
#1289 Posted : Thursday, June 7, 2018 8:59:50 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,090
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 979 time(s) in 523 post(s)

UserPostedImage

Giọt Mưa trên tóc
Tiểu Tử



Đường Hai Bà Trưng. Chiều. Một trai một gái tuổi độ 17, 18, đạp xe về hướng Tân Định, đi song song. Bỗng, trời nổi gió ào ào rồi mây đen kéo về vần vũ. Mọi người đều hối hả, đi như chạy, để tránh mưa. Đứa con trai giục:
– Đạp lẹ lên Kim! Qua khỏi đoạn này mới có chỗ đụt.

Đứa con gái gật đầu, chồm lên nhấn mạnh bàn đạp, nhưng chỉ vài phút sau mưa đã rơi lắc rắc xuống hai đứa làm chúng nó cười lên hăng hắc, cái cười hồn nhiên thanh thoát khi thấy mình bị mưa đuổi kịp, cái cười còn nguyên nét trẻ con trong trò chơi “cút bắt”! Chúng nó vội tấp vào mái hiên một tiệm giày. Sau khi dựng xe đạp lại ngay ngắn, Kim nhìn bạn, hơi ân hận:

– Tại Nghĩa đợi Kim mới bị mưa ướt đó. Phải hồi nãy Nghĩa đạp đi trước thì đâu có sao?
Đứa con trai tên Nghĩa vừa nhìn quanh vừa trả lời, người hơi lắc qua lắc lại giống như cành cây đong đưa trong cơn gió thoảng:
– Mình đi chung mà Kim.

Nghe bạn nói, Kim yên lặng nhìn ra mưa mà nghe lòng thật ấm cúng. Sự nhạy cảm của người con gái ở tuổi đó đã giúp Kim nhận thấy một tình yêu nho nhỏ đang nhen nhúm giữa hai đứa, một “cái gì” vừa nhẹ nhàng vừa tinh khiết, mà lại vừa thật là rung động. Một “cái gì” cứ bắt phải cần có nhau; một “cái gì” cứ bắt phải nghĩ đến nhau. Một “cái gì”… Một “cái gì”… Không biết nữa! Kim cảm thấy nóng hai vành tai. Kim nhìn xuống chiếc áo bà ba trắng đang dán vào người từng mảng nhỏ. Tự nhiên, Kim khoanh tay lại che ngực, rồi tự trách thầm:

“Phải nghe lời má đội nón thì bây giờ đã có cái gì để ôm cho đỡ ngượng. Con gái gì mà đi đâu cũng đầu trần! Cho đáng…”. Thật ra, Kim thấy đội nón bực bội quá, cứ nghe ngứa ngáy trên đầu như mấy ngày chưa gội và sau đó khi lấy nón ra tóc cứ như bị dán keo nằm nhẹp xuống coi thật chướng mắt. Cho nên, thảng hoặc có đi đâu với má thì Kim cầm theo cái nón lá cho khỏi bị rầy, kỳ dư là đi đầu trần – dù đi học hay đi lao động cũng vậy. Thành ra, tóc Kim bồng lên thật đẹp, đen huyền xõa xuống ngang vai, chao qua chao lại khi Kim nghiêng đầu và lúc nào cũng tự do phất phơ theo chiều gió. Mấy thằng bạn cùng lứa – nhứt là Nghĩa – thường hát ghẹo: “Nắng lên, gió lên cho tóc em bồng…” Và Kim thấy hãnh diện với “mái tóc em bồng” đó.

Cơn mưa thật lớn. Vỉa hè, mặt đường… đều lai láng nước. Làm như là nước từ dưới đất dâng lên!

Bên kia đường là nhà thờ Tân Định với bức tường cao kéo dài. Bên này, chỗ nào có mái hiên là có người đứng đụt. Cách chỗ hai đứa đứng vài căn phố là tiệm nước mà phía trước là chiếc xe mì với hàng ghế đẩu đứng trong mưa chờ khách.

Mái hiên chỗ hai đứa đụt bỗng nghiêng triền qua một bên, đổ ào nước xuống như một dòng thác. Không bảo nhau mà cả hai đứa cùng nhảy lùi vào trong và cùng đứng về phía mái hiên không đổ nước. Khoảng trống không bị ướt dưới mái hiên bây giờ thu hẹp lại chỉ còn một góc nhỏ vừa đủ cho hai đứa đứng. Không đứng sát vào nhau, nhưng đứng thật gần nhau…

Nghĩa quay nhìn phía sau: cửa lưới sắt tiệm giày đóng im lạnh ngắt. Bên trong tủ kiếng, kệ hàng trống bốc, bụi đầy. Nhìn sang Kim, Nghĩa nói:
– Kim biết không? Ông chủ tiệm giày này đã đưa gia đình vượt biên cách đây ba bốn tháng…
– Sao Nghĩa biết?
Kim ngạc nhiên, bởi vì nhà Nghĩa ở xóm Chi Lăng, còn đây là chợ Tân Định.
Nghĩa chỉ tay sang nhà thờ:
– Con nhỏ em của Nghĩa học ở trường nhà thờ bên kia. Chiều nào Nghĩa cũng tới đón nó. Trong khi chờ đợi, nghe mấy anh xích lô nói chuyện với nhau mới biết.
– Họ đi thoát không?
– Không biết nữa. Mà không phải có tiệm giày đi thôi đâu. Cả dãy phố này đều lần lượt chui hết. Cho nên nhà nào nhà nấy đóng cửa im ỉm, Kim thấy không? Nhà Nước tịch thâu lâu rồi sao không thấy cấp cho ai hết.
Kim nhìn ra mưa, bâng khuâng:
– Không biết họ đi có thoát không?
Im một lúc, bỗng Nghĩa ngập ngừng hỏi nhỏ:
– Gia đình Kim có định… có định… đi không Kim?
Kim nhìn bạn, nửa ngạc nhiên, nửa dò xét. Rồi khi thấy không có gì khác lạ trên gương mặt của người bạn trai, Kim thở dài nhìn ra mưa:
– Gia đình Kim mà đi đâu, Nghĩa! Chạy gạo hằng ngày thì lấy vàng đâu mà đi chui?
Nghĩa bối rối, người hơi lắc lư:
– Thì… hỏi là hỏi vậy thôi, chớ Nghĩa cũng biết…
Ba của Kim làm thầy giáo. Hồi thời “ngụy”, bị động viên, rồi chạy chọt được biệt phái trở về đi dạy học – để khỏi đi đánh giặc. Qua trào Việt Cộng, hai chữ “biệt phái” đã làm cho họ nghi là CIA nên bắt đi học tập từ đó đến giờ. Ở nhà, má và chị Hai của Kim chạy ngược chạy xuôi lảnh đồ về may để nuôi năm miệng ăn và góp nhóm chút đỉnh để lâu lâu đi thăm ba của Kim một chuyến. Cho nên, nói chuyện “lo đi vượt biên” cũng như chuyện xuống biển mò trăng…

Bên gia đình Nghĩa cũng không hơn. Ngày xưa, ba Nghĩa làm kế toán ngân hàng, bây giờ đan giỏ chầm nón ở tổ “Mây Tre” Phú Nhuận với má Nghĩa. Hai ông bà sáng đi tối về, đèo nhau trên xe đạp. Nghĩa và con nhỏ em đi học, tối về dán bao giấy bỏ mối cho mấy bà ngoài chợ gói hàng. Bữa cơm gia đình thường là tương chao hoặc ba cái trứng luộc dầm nước mắm. Chuyện “vượt biên” đúng là chuyện mò trăng đáy biển!

Bỗng Kim nhìn Nghĩa, một thoáng tinh ranh nằm trong ánh mắt:
– Còn Nghĩa? Có tính đi không?
Nghĩa phì cười, miệng rộng huệch:
– Kim trả thù hả?
Kim cười bằng mắt, nhái lại câu của Nghĩa khi nãy, người cũng nhẹ lắc lư:
– Thì… hỏi là hỏi vậy thôi.
Không bảo nhau mà cả hai cùng phá lên cười, cái cười che giấu sự sung sướng bên trong của mỗi đứa, cái cười của những người cùng cảnh ngộ gặp nhau, cái cười không phải của niềm vui mà là của sự an ủi. Rồi chúng nó nhìn nhau một thoáng, trước khi quay nhìn đi nơi khác để cảm thấy thật gần gũi nhau vô cùng.
Mưa thôi ồ ạt nhưng vẫn chưa dứt hột thì nửa vùng trời đã hé nắng ở đằng kia. Ánh nắng xiên xiên thật sáng, thật trong làm như vừa được mưa lau sạch bụi! Nắng chiều mà giống như nắng sáng.

Nắng xuyên mưa đổ xuống chỗ Kim và Nghĩa, giống như vệt đèn pha sân khấu. Nghĩa nhìn Kim đứng trong vùng ánh sáng đó bỗng nhớ tới vở kịch thần thoại Liên Xô mà hai đứa đóng trong trường cách đây mấy tháng, trong đó Nghĩa làm người cùng khổ còn Kim là bà tiên áo trắng, mái tóc đầy kim tuyến lấp lánh như kim cương. Bây giờ, những giọt mưa đọng lại trên tóc Kim cũng lấp lánh như kim cương trong tia nắng chiều nghiêng chụp xuống. Đẹp quá!

Kim chợt bắt gặp cái nhìn ngây dại của bạn, nóng bừng hai tai.
– Nhìn gì kỳ vậy Nghĩa?
Nghĩa giật mình, người hơi lắc lư:
– Nghĩa đang nhìn mấy giọt nước trên tóc Kim. Nó… Nó…
Kim mỉm cười, lắc mạnh đầu mấy cái rồi đưa hai tay vuốt tóc tém vào ót. Tóc được gom lại, dính vào nhau thành một cái đuôi cong cong.
Nghĩa tiếp:
– Nó giống như kim cương. Thật giống kim cương. Uổng quá!
– Cái gì uổng?

mưa xuân2
Kim ngạc nhiên hỏi. Nghĩa đang tiếc rẻ hình ảnh đẹp của Kim khi nãy với những giọt mưa trên tóc, bất ngờ bị hỏi vặn, không biết phải trả lời làm sao. Nghĩa đưa tay gãi ót, chặc lưỡi:
– Thì…
Mắt Nghĩa bỗng sáng lên, mặt hí hửng. Một ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu, Nghĩa chụp lấy như người sắp chết đuối chụp lấy cái phao:
– Uổng quá chớ! Nếu là kim cương thiệt thì Kim dư sức đưa gia đình đi vượt biên rồi.
Rồi Nghĩa cười lên ha hả, cái cười của người vừa thoát nạn. Kim cũng cười theo bạn, nhưng cười vì cái ý nghĩ ngộ nghĩnh bắt nguồn từ những giọt mưa trên tóc.
Trời cũng vừa hết mưa. Đường phố khi nãy vắng tanh, bây giờ đầy người trở lại. Làm như mưa ngừng cho nước rút xuống để rừng người mọc lên! Nghĩa và Kim nhập vào đoàn người đạp xe về ngã Phú Nhuận. Không khí sau mưa mát rượi. Hai đứa đều có cảm giác như mặt mũi mình vừa được rửa sạch trong cơn mưa.
Đến ngã tư Phú Nhuận, Nghĩa vẫy tay chào bạn:
– Thôi, “bye” nghe Kim.
Rồi cắm đầu đạp nhanh về hướng Gia Định trong lúc Kim quẹo sang trái để về cổng Phi Long.

***

Sau bữa cơm tối, ba gọi Nghĩa và con nhỏ em vào buồng, kéo ngồi xuống chiếc chiếu trải dưới đất, vẻ nghiêm trọng, thấp giọng nói:
– Hổm rày ba má giấu tụi con. Bây giờ, tới lúc phải cho tụi con biết. Khuya nay mình vượt biên.
Nghĩa cảm thấy choáng váng mày mặt, mồ hôi đổ ra như tắm. Trước mắt Nghĩa bỗng là một khoảng trống không mơ hồ. Nghĩa không còn thấy ba. Nghĩa không còn thấy em. Nhưng Nghĩa còn loáng thoáng nghe tiếng ba nửa xa nửa gần:
– Ba sẽ chở má. Nghĩa chở em. Mình đạp xuống cầu Kinh, bỏ xe ở nhà bác Tám rồi băng ruộng ra bờ sông cách đó chừng năm trăm thước. Ghe chờ ở đó. Tụi con đừng đem gì theo hết. Cứ đi tay không như mình đi thăm bác Tám vậy. Hiểu chưa?
Nghĩa gật đầu như người máy, nhưng Nghĩa không hiểu. Thật tình không hiểu! Ba má vẫn hay than vắn thở dài: “Phải chi nhà mình có chút đỉnh gì để liều một chuyến vượt biên như thiên hạ coi ra sao”. Khi gặp bạn bè, ba thường chép miệng: “Tôi mà biết bị kẹt lại như vầy, tôi đã đưa gia đình di tản cha nó hồi bảy mươi lăm rồi! Bây giờ thì thôi. Đành muôn năm ở lại với Bác!”.

Vậy mà bây giờ… bây giờ… Nghĩa không hiểu! Thật tình không hiểu! Mới hồi nãy đây, còn đứng đụt mưa chung với Kim, còn đùa nhau về chuyện vượt biên – lý do để hai đứa thấy gần nhau hơn nữa – còn đạp xe song song trên đường dài – dù đường dài có dài thăm thẳm chắc hai đứa lúc nào cũng đạp xe song song… Vậy mà bây giờ… bây giờ… Sao nó giống như ngã tư Phú Nhuận, mỗi đứa đi về một hướng, hai hướng ngược nhau trên một đường thẳng, nghĩa là chẳng bao giờ gặp lại nhau dù có kéo mãi về vô tận. Và những giọt mưa trên tóc. Ờ… những giọt mưa trên tóc! Những gì hồi nãy mới thấy đây, mới hiện diện đây, những rung động, những cảm nhận thật rõ ràng mới đây, hồi nãy, khi đứng đụt mưa với Kim dưới mái hiên tiệm giày… bây giờ sao giống như giọt mưa trên tóc, chỉ một cái lắc đầu đã rơi mất trong không gian! Còn Kim?… Kim?… Kim sẽ làm sao? Một câu hỏi thật ngớ ngẩn nhưng nói lên chiều sâu của tình yêu vừa chớm, thứ tình yêu chưa rõ nét như bước chân chập chững của trẻ thơ, thứ tình yêu còn thơm mùi giấy mực học trò, còn thật thà như đọc cửu chương hai! Nghĩa bỗng thấy cần phải gặp Kim. Gặp ngay bây giờ. Không biết để làm gì, nhưng phải gặp. Không biết sẽ nói cái gì, nhưng cứ gặp trước cái đã. Có một cái gì thúc đẩy từ bên trong. Có một cái gì kêu gọi từ bên ngoài. Nghĩa không hiểu nữa. Cảm thấy thật cần thiết, thật cấp bách!

Nghĩa bước ra phòng khách, với tay lên kệ lấy đại hai quyển sách gì đó rồi nói với ba đang soạn giấy tờ trên bàn:
– Con đem trả sách cho thằng Tuân.
Khi thấy ba nhìn mình soi mói, Nghĩa tiếp:
– Trả cho nó học.
Ba gật đầu:
– Ờ… Nhưng ba cấm con nói “chuyện đó” với bất cứ ai, dù là bạn thân cũng vậy. Nghe chưa?
Nghĩa gật đầu, đẩy xe đạp ra sân. Ba nói với theo:
– Trả rồi về ngay nghe con, Nghĩa.
Nghĩa “dạ” rồi phóng lên xe, đạp thật nhanh. Trên đường Phan Đăng Lưu (Chi Lăng cũ), Nghĩa ném hai quyển sách vào một đống rác rồi đi thẳng.

Nhà Kim ở xóm cổng Phi Long. Nghĩa vẫn quen lui tới. Vậy mà bây giờ sao thấy nó xa thăm thẳm. Mặc dù xe đã lao nhanh nhưng Nghĩa vẫn có cảm tưởng như hãy còn quá chậm. Nghĩa vừa nhấn mạnh bàn đạp vừa nghĩ miên man: “Không biết phải nói làm sao đây? Ba đã cấm thì mình làm sao nói? Mà không nói làm sao Kim hiểu? Không biết mình đi có thoát không? Rồi cuộc đời sẽ ra sao? Không có Kim mình sẽ ra sao? Còn Kim? Kim sẽ ra sao? Ra sao?… Ra sao?…”.

Thật nhiều câu hỏi để không có được một câu trả lời. Người con trai đó cảm thấy thật chơi vơi, tất cả đều vuột khỏi tầm tay, tất cả đều vượt khỏi tầm suy luận của nó, nó không hiểu được gì hết, không chủ động được chuyện gì hết! Lần đầu tiên, người con trai đó nhận thấy cuộc đời này quá nhiều rắc rối chớ không đơn giản như những bài toán ở trong trường, mà mình thì giống thằng học trò dốt nhìn tấm bảng đen thấy nó rộng bằng cái sân banh…
Khi Nghĩa vừa thắng xe trước cổng nhà Kim thì con chó chạy ra sủa mấy tiếng rồi chồm lên cửa sắt vẫy đuôi mừng. Có tiếng má của Kim hỏi vọng ra:
– Ai đó?
– Dạ thưa cháu.
Nghĩa trả lời.
– Nghĩa hả? Đi đâu tối vậy?
Rồi đèn dưới hiên được bật lên, một bóng đèn nhỏ xíu tỏa ánh sáng vàng vọt như ánh sáng cây đèn dầu. Má của Kim bước ra mở cổng:
– Cháu ngồi chơi. Em nó tắm rồi ra bây giờ. Bác còn phải vô may tiếp mớ đồ để mai giao…
Nghĩa “dạ”, rồi dựng xe vào tường rào. Con chó chạy lại quắn quýt mừng rồi chạy vào trong sủa mấy tiếng như để báo là nhà có khách!

Nghĩa nhìn quanh: nhà vắng teo, chỉ nghe có tiếng máy may xành xạch đều đều. Nghĩa nghĩ: “Chắc mấy đứa nhỏ về dưới quê hết rồi. Chớ không thì đã chạy ào ra mừng như mọi khi”. Sân nhà Kim tuy nhỏ nhưng tráng xi măng sạch sẽ. Ở góc sân có cây mận khá lớn, tàng gie ra phủ lấy sân như cây lộng. Dưới gốc mận, có mấy gộc củi to đặt đứng để làm ghế ngồi. Trên thân cây mận, hãy còn treo mấy giỏ phong lan mà ba của Kim trồng hồi đó.

Khi Nghĩa vừa ngồi xuống cạnh gốc mận thì Kim cũng vừa bước ra hiên nhà. Tóc Kim chải ngược về phía sau, để lộ khuôn mặt đều đặn với đôi mắt ngời tinh anh. Kim dừng ở hiên một chút… như để định hướng, rồi mới bước tiếp ra sân. Chỉ trong một thoáng đó thôi – một thoáng dừng lại của Kim – Nghĩa bỗng thấy không gian chìm mất chỉ còn lại gương mặt của người bạn gái là hiện hữu, là sinh động, là rạng rỡ… Nghĩa thấy gương mặt đó thật rõ, thật sáng. Thấy mái tóc hãy còn láng nước, tóc mai còn dán vào má vào tai. Thấy vầng trán rộng, thấy đôi mày dài. Thấy ánh sao trong mắt, thấy nét cười phớt nhẹ làn môi… Chỉ trong có một giây thật ngắn ngủi – như một chớp mắt – mà sao ngần đó nét, ngần đó chi tiết được Nghĩa nhìn thấy hết, thâu nhận rõ hết. Phải chăng đó là hình ảnh của Kim mà Nghĩa muốn ghi lần cuối cùng vào tim vào óc? Ghi lấy để giữ lấy mãi mãi, bởi vì, sẽ không còn có lần nào khác nữa để Nghĩa được nhìn Kim như bây giờ…

Kim vừa bước về hướng Nghĩa, vừa hỏi:
– Ủa? Đi đâu mà tối vậy Nghĩa?
Yên lặng. Từ cái thoáng dừng lại khi nãy của Kim, từ cái thoáng đặt hết tâm tư vào gương mặt của người bạn gái, Nghĩa không còn cảm nhận được sự hiện diện của mình. Tiếng của Kim, Nghĩa nghe loáng thoáng như trong chiêm bao.

Nghĩa chỉ sực tỉnh khi Kim đã ngồi đối diện. Người con gái đó có dáng ngồi thật thẳng, thật ngoan, thật dễ thương với hai bàn tay đặt nằm thoai thoải trên đầu gối. Ở Kim, toát ra một cái gì vừa tươi mát vừa tinh khiết, lại vừa trầm lặng với sức sống căng đầy. Nghĩa cảm thấy bối rối, không biết phải nói cái gì, nói làm sao, rồi miên man nghĩ: “Chắc Kim sẽ buồn lắm khi nghe mình nói. Chắc Kim cũng sẽ… cũng sẽ đau khổ lắm khi biết mình đi. Bây giờ còn ngồi đây với nhau chớ lát nữa đây, rồi ngày mai, rồi mãi mãi sẽ không còn gặp nhau nữa. Vĩnh viễn không gặp nhau nữa. Vĩnh viễn… Vĩnh viễn…”. Nghĩa thấy thương Kim. Nghĩa thấy thương Nghĩa. Nghĩa thấy thương hai đứa. Nghĩa muốn khóc! Nghĩa không dám nhìn thẳng mặt Kim. Nghĩa nhìn đôi bàn tay thon nhỏ của Kim, đôi bàn tay ngoan hiền nằm trên đầu gối. Đôi bàn tay đó đã từng vẫy gọi Nghĩa trong đám đông, đã từng vỗ vào nhau thành nhịp khi Nghĩa đàn, và một hôm, đã từng kết lại giùm Nghĩa cái nút áo, sau một lần vật lộn với bầy em của Kim. Đôi bàn tay đó, rồi đây, suốt cuộc đời về sau, Nghĩa sẽ không còn được cầm lấy, nắm lấy, hay nhìn thấy, dù là trong giấc mộng. Không tự chủ được, Nghĩa nghiêng người tới cầm lấy hai bàn tay của Kim. Một cử chỉ thật đột ngột làm Kim sửng sốt định rút tay về, nhưng khi thấy Nghĩa chẳng có nét gì sỗ sàng nên để yên. Nghĩa giữ tay Kim trong tay mình như giữ một vật gì đẹp nhứt, quí nhứt của cuộc đời này. Như hơi thở. Như nhịp tim. Như tình yêu… tình yêu… tình yêu…

Yên lặng. Nghĩa ngồi như pho tượng. Lưng khom khom, đầu chúc xuống, cùi chỏ chống lên đùi làm hai vai nhô lên. Kim không nhìn thấy mặt Nghĩa, nhưng Kim “nhìn” thấy tâm tư của Nghĩa trong đôi bàn tay và trong dáng ngồi của bạn. Đôi bàn tay muốn nắm thời gian ngừng lại và dáng ngồi nói lên niềm thống khổ vô biên…

Yên lặng. Rồi có tiếng Kim hỏi, thật trầm tĩnh: “Nghĩa đi hả?”

Không có tiếng trả lời. Nhưng Nghĩa gật gật đầu, cái đầu đã ở sẳn tư thế cúi thấp xuống của một người nhận chịu số phận! Rồi vai Nghĩa bỗng run run, Nghĩa gục xuống tay nấc lên khóc. Bấy giờ – và chỉ bấy giờ – những ngón tay của hai đứa mới đan vào nhau, tự nhiên đan vào nhau, giữ lấy nhau, giữ chặt lấy nhau. Không biết tại sao? Không biết để làm gì? Mà cần gì phải biết, khi tất cả đều vô nghĩa? Vô nghĩa!

Yên lặng. Không gian không còn nữa. Thời gian không còn nữa. Vũ trụ bây giờ nằm trọn trong lòng tay hai đứa, một vũ trụ rách nát, đau thương. Ở đó, giữa những ngón tay đan chặt vào nhau, tình yêu vừa mới sinh ra, còn măng non nhưng sao đã thấy già nước mắt….

Yên lặng. Kim không khóc. Kim vẫn ngồi thẳng, nhìn thẳng, tuy tâm hồn đã tê dại. Phải một lúc lâu sau, thật lâu sau, Kim mới trở về với chính mình để nhận thấy rằng bỗng nhiên mình già đi mười mấy tuổi! Kim nhìn xuống Nghĩa, chỉ thấy cái đầu tóc ngắn, cái ót gầy gầy, đôi vai nhô cao. Hình ảnh cuối cùng của Nghĩa là đây chăng? Người con trai có đôi mắt xếch xếch, có cái cười rộng huỵch làm cho một bên má lúm đồng tiền, người con trai đã làm Kim rung động, người con trai đã làm Kim xao xuyến, người con trai đó, bây giờ, Kim chỉ nhìn thấy được có cái ót và đôi vai thôi! Rồi mai mốt… mai mốt… Một chua xót đang trạo trực dâng lên. Kim cắn môi kềm lại. Yên lặng…

Một lúc sau, Kim hỏi, giọng lạc đi:
– Chừng nào?
Nghĩa ngồi thẳng lên, tay vẫn không rời tay Kim, mặt còn đầy nước mắt, giọng cũng lạc đi:
– Khuya!
Kim nhìn gương mặt méo mó vì đau khổ của Nghĩa bỗng nghe xúc động dạt dào. Kim muốn chồm tới ôm lấy Nghĩa, ôm lấy gương mặt đầy nước mắt đó áp vào má mình, ôm thật chặt, xiết thật chặt, để mọi niềm đau được cùng chia sớt, để mọi nỗi hận được cùng xẻ đôi. Nhưng Kim gượng lai, gượng lại vì lễ giáo, và gượng lại vì sợ không rời nhau ra được nữa… Trào lòng dâng dậy miên man, Kim nhắm nghiền mắt lại, siết những ngón tay của Nghĩa, siết với hết sức mình, siết thật mạnh, siết thật đau, siết như để nén một trời thống khổ, siết như để bóp vỡ một cái gì uất nghẹn trong tim, siết như đang cố gắng nuốt một liều thuốc đắng, siết như… siết như để chia tay lần cuối trước khi lìa đời… Kim cắn răng để đừng bật khóc!

Yên lặng. Lâu sau, Nghĩa buông tay Kim đứng lên, lủi thủi lại lấy xe đạp. Kim bước theo, nhẹ như một cái bóng. Kim mở cổng, tiếng cổng rỉ sét rên lên. Nghĩa dẫn xe ra, không dám nhìn lại cũng không dám nói một lời, chỉ phóng lên xe đi thẳng. Kim đóng cổng, cổng sắt lại rên lên trước khi kêu cái rầm khô khan. Kim có cảm tưởng như mình vừa bị nhốt trong tù. Ngoài kia, đã là một thế giới khác.

Khi Kim bước lên cầu thang để lên gác – cái gác lửng ba làm cho Kim ngủ và học riêng một mình trên đó – Kim bỗng nghe hai chân mình yếu đi, chẳng còn chút sức lực nào hết. Kim cố bám từng nấc thang, mồ hôi đổ ra như tắm. Lên đến bên trên, Kim chỉ còn đủ sức gieo mình xuống giường, úp mặt xuống gối, khóc ngất… Bao nhiêu nước mắt trần gian xin gởi hết cho Kim, người con gái mang tâm trạng người góa phụ.

***

Trời mưa Paris. Ở đây không có “mưa rồi chợt nắng” như ở Sàigòn. Ở đây, mưa không ngập tràn cống rãnh, mưa không đưa rác trôi quanh phường phố. Cũng không có trẻ con cởi truồng chạy giỡn trong mưa. Cho nên, chẳng có gì để gợi nhớ như mưa Sàigòn…

Nghĩa ngồi một mình uống cà phê trong một bar ở khu Maubert. Hai cô đầm tránh mưa kéo vào ngồi bàn trước mặt. Những giọt mưa trên mái tóc vàng gợi nhớ những giọt mưa trên mái tóc đen của Kim hồi đó. Hồi đó, nghĩa là đã hơn bảy năm. Bảy năm không một tin tức gì hết của Kim, mặc dù đã gởi không biết bao nhiêu thơ, đã nhắn không biết bao nhiêu lời qua bạn bè của hai đứa! Cứ im lìm trống rỗng, làm như những chuyện gì đã xảy ra hồi đó chỉ là một ảo ảnh, một giấc mơ…

Những giọt mưa trên tóc hai cô đầm trước mặt vẫn lấp lánh dưới ánh đèn trong bar càng gợi lại hình ảnh Kim trong lần đụt mưa hồi đó với những giọt mưa trên tóc, rõ ràng như Nghĩa đang nhìn bây giờ. Vậy mà bây giờ….

Nghĩa đốt điếu thuốc. Hít một hơi dài bỗng nghe khói thuốc thật đắng và làm cay chảy nước mắt!

Tiểu Tử

KLong  
#1290 Posted : Saturday, June 23, 2018 4:18:24 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,090
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 979 time(s) in 523 post(s)
UserPostedImage

Đàn ông đi cafe


Đàn ông có hay đi café không? Một phần đời của nhiều đàn ông trôi trong những quán café. Có nhiều đàn ông, trước khi lên giường phải café như một phần tất yếu của cuộc sống…lên giường rồi, lúc thức dậy lại café.

Đàn ông chat với người đẹp, biết nick này đang ở cùng thành phố với mình thường buông lời: “Cafe nha”.

Có bao giờ đàn ông hỏi “Đàn ông đi café để làm gì?”.

Đàn ông đi café trước hết là để uống café. Đố ai định nghĩ được café? Bách khoa toàn thư mở Wikipedia định nghĩa: “Café là một loại đồ uống màu đen có chứa chất caffein”. Nghe thế biết ngay có nhiều thứ không thể tìm được định nghĩa trên Yahoo, Google hay Wikipedia – ví dụ như cafe.

Để biết thế nào là café tốt nhất là uống một cốc café. Cảm nhận đầu tiên là đắng và thơm. Chức năng chính của café không phải là giải khát, nhiều người uống café với mục đích tạo cảm giác hưng phấn.

Café nhiều khi đắng đến cồn cào. Đắng đến tỉnh người, tỉnh khỏi những cơn mộng mị còn sót lại trên đời – điều này rất cần thiết với đàn ông vốn luôn phải tỉnh táo. Đàn bà trái lại cần nhiều mơ mộng nên đàn bà ít uống café hơn đàn ông.

Có những loại café đặc biệt, dường như chỉ để dành cho đàn ông, ví dụ như Irish coffee – café theo kiểu của Ireland. Cách pha Irish coffee rất đơn giản: cho 2 thìa whisky và 1 thìa đường cho vào ly chuyên dùng để pha Irish coffee, sau đó hơ ly rượu trên ngọn lửa đèn cồn, xoay đều ly cho đến khi đường trong rượu tan hết và bắt đầu thấy hơi nước bốc lên thì rót cà phê vào, phun thêm một lớp kem sữa mỏng, không ngọt lên trên. Khi dùng Irish coffee không nên khuấy mà cứ để vậy, nhấp từng ngụm nhỏ – như nhấm nháp những đắng cay, ngọt ngào và men say của cuộc đời.

Đi café là một thói quen. Nhiều khi đàn ông chẳng biết làm gì, đi ngoài đường cứ để chế độ autopilot (chế độ tự lái) đến quán café. Đi café là để thư giãn. Quán café là nơi thư giãn lý tưởng giữa lòng thành phố ồn ào, bụi bặm. Nhiều khi thấy mệt mỏi, nhiều khi trong những bề bộn công việc, đàn ông đi café – đơn giản chỉ để uống và ngắm người đời, cảm nhận không gian.

Thảnh thơi ngồi uống café, nhìn dòng người tất bật trong cuộc mưu sinh là một thú vui tao nhã của đàn ông.

Đi café là để kiếm một chỗ ngồi, một không gian riêng tư. Nhiều quán café có phong cách sang trọng, rất thích hợp để cùng đối tác bàn công việc. Đi café là một cái cớ. Khi đàn ông muốn ra khỏi nhà, khi đàn ông muốn gặp người đẹp…đàn ông đi café.

Đàn ông đi café đôi khi là để làm từ thiện. Ngồi ở quán café đàn ông hay mua báo, đánh giày…một phần để giúp những người phải đi đánh giày, bán báo. Ở Việt Nam chưa có kiểu café sospeso như ở Napoli, nước Ý. Xuất phát từ truyền thống giúp đỡ nhau lâu đời ở thành phố xinh đẹp bên bờ Đại Trung Hải này, khi cảm thấy đây là một ngày tốt đẹp hay khi vừa có một giao dịch thuận lợi hoặc đơn giản là chỉ muốn dành cho ai đó một tách café, người ta gọi một sospenso (tiếng Ý tức là tạm hoãn lại) – nghĩa là uống một tách cà phê espresso và trả tiền cho 2 tách. Khi một người đi ngang qua quán café mà không có khả năng trả tiền cho một tách espresso, có thể ung dung vào quán và gọi tách café đã được tạm hoãn lại…

Tốt nhất là đừng hỏi đàn ông đi café để làm gì vì có quá nhiều lý do để đàn ông đi café. Khi thấy đàn ông im lặng café một mình, có thể lúc ấy đàn ông đang ngẫm nghĩ sự đời và ngẫm nghĩ xem mình đi café, cũng như mình sống trên đời này để làm gì.

Phan An

Edited by user Saturday, June 23, 2018 4:18:59 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1291 Posted : Sunday, June 24, 2018 9:47:44 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)
UserPostedImage

Lời Tỏ Tình Tháng Sáu

Tháng sáu mưa buông dài ngọn tóc
Theo bóng em gầy vai áo xưa
Của thuở hồn nhiên như lá biếc
Rụng đầy trên mỗi bước tương tư.

Mà cả đời tôi còn cất giữ
Nụ môi non ấp ủ hơi người
Cho áo em còn mùi hoa sữa
Giấu vào cùng tận giấc thơ tôi!

Rồi sẽ có lần em chợt hiểu
Mỗi hạt mưa cũng có linh hồn
Chạm vào nhan sắc em êm ả
Lời tỏ tình từ những vô ngôn..

Mà tôi còn nợ em một thuở
Ngập ngừng để lỡ dở đời nhau
Mưa tháng sáu đã mù dấu cỏ
Đường trăm năm đâu có lối vào…


Hư Vô


KLong  
#1292 Posted : Tuesday, June 26, 2018 11:38:26 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,090
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 979 time(s) in 523 post(s)

UserPostedImage

ngọn nguồn lau lách

hỏi em những thứ em còn
lẽ đâu toàn những thứ buồn về nhau?
nhọc nhằn tình cạn tình sâu
tình chi rồi cũng dài lâu nỗi niềm

hỏi em nhiều thứ em tìm
cầm trong tay được em liền thả tay
thả tôi cù bất tình này
đã ra một cuộc riêng đầy nỉ non

hỏi tôi còn thứ tôi còn
là bao lau lách ngọn nguồn về em….


hoàng lộc









tictac  
#1293 Posted : Thursday, June 28, 2018 10:01:35 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

bài rời rã

yêu gì nổi nữa mà yêu
sớm mai thức dậy bèo nhèo thịt xương
ngồi khan đợi một ngày buồn
nghe như cả đống chiếu giường lạnh căm

mỏi rồi – mỏi tận trăm năm
choáng thêm ta một chỗ nằm hẩm hiu

ôi em uổng một cô kiều
theo chi ta để buồn theo cuối đời?
về dinh – thì tới dinh rồi
ngó nhau cũng đủ rã rời châu thân



hoàng lộc
tictac  
#1294 Posted : Sunday, July 1, 2018 8:26:09 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

Áo Trắng Bên Sông

Áo ai vừa đến trắng bên sông
Bỗng dưng ta ngát mộng trong lòng
Áo bay dờn dợn hồn sông nước
Và cả hồn ta, em biết không ?

Em đẹp bao giờ. Ta thấy em
Khi áo vừa tan trên nước mềm
Cũng là khi sóng làm rung động
Chiều chiều dừng lại bến Cồn Tiên.

Em hãy ngồi yên để tôi mơ
Em hãy xa đi để tôi chờ
Biết chăng dáng ấy là bút ngọc
Và ta là mực dấy làm thơ .

Thơ viết thầm lên áo của người
Những dòng thơ đỏ thắm duyên tôi
Em mang về cõi nào em nhỉ
Thơ của tôi là hồn của tôi.

Em biết gì không, biết hay không?
Bên sông có kẻ mộng thành sông
Để trăm năm chảy mòn chân ngọc
Mà nghe áo ấy phất phơ lòng…


Trịnh Bửu Hoài
KLong  
#1295 Posted : Monday, July 2, 2018 9:50:54 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,090
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 979 time(s) in 523 post(s)

UserPostedImage

Mưa Trên Ngày Tháng Tôi

Mưa trên ngày tháng tôi
Mưa hôm nào xa xôi
Từng giọt mưa bối rối
Khi yêu thương xa rồi

Em có còn nhớ mong
Chiều mưa nào trên sông
Ta đưa nhau lần cuối
Mưa buốt lạnh trong lòng

Hôm nay về bến xưa
Không còn nhau đón đưa
Chỉ có mưa giăng lối
Nhớ ai nói sao vừa

Mưa chập chùng vẫn bay
Ta ngậm ngùi cơn say
Mưa giăng từng sợi nhớ
Buồn tênh tuổi lưu đày.


Khiếu Long
tictac  
#1296 Posted : Sunday, July 15, 2018 10:41:12 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)

UserPostedImage

Cà Phê Đắng

Sao cứ mời em một cốc cà phê đắng?
Những bông hồng tháng chín vẫn còn nguyên
Gió tháng ba bay từ bài thơ cũ
Kỷ niệm nào ai còn nhớ, ai quên?

Người không gặp mà sao mùa cứ nhắc
Gió xưa đâu bay nữa để nuông chiều
Nắng vỡ nợ trên những hàng cây biếc
Bước chân về từ lối rất cô liêu…

Chiều em bỗng quen cà phê vị đắng
(Chẳng còn anh đây nữa để thêm đường)
Thôi bỏ hết những ngọt ngào mời mọc
Gọi riêng mình một cốc đen xuông.


Muối Mặn Gừng Cay
tictac  
#1297 Posted : Wednesday, July 18, 2018 9:37:30 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,558
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 573 time(s) in 477 post(s)
UserPostedImage

Câu chuyện buồn đằng sau tình khúc bất hủ 'Careless Whisper'


Chính ca khúc tuyệt vời này lại là ngọn nguồn của sự tan rã âm thầm và đầy cay đắng của nhóm nhạc Wham!.
Ca khúc Careless Whisper của Wham với điệu kèn saxophone lôi cuốn hẳn đã trở nên quen thuộc với khán giả yêu nhạc trên toàn thế giới. Vào thập niên 80, bản nhạc này được phát liên tục trên các phương tiện truyền thông. Đến nay ca khúc vẫn còn nguyên sức sống và đã được nhiều người hát lại, trong đó có cả những cây đại thụ như Julio Iglesias, Barry Manilow…

Nhưng có lẽ ít ai biết đằng sau ca khúc là cả một câu chuyện buồn về Andrew Ridgeley - một trong hai thành viên của Wham!.

George Michael - Careless Whisper:
https://www.youtube.com/watch?v=izGwDsrQ1eQ

George Michael và Andrew Ridgeley: Hai chàng trai đi tìm thành công.

George Michael - Last Christmas:
https://www.youtube.com/watch?v=R9zNNXuNW5A

Wham! được thành lập khoảng 1980 gồm hai thành viên vốn là những người bạn thân thiết George Michael và Andrew Ridgeley. Trong nhóm, Michael là người đảm nhận phần lớn vai trò hát, sáng tác, sản xuất... Ban đầu họ ăn mặc theo kiểu khá bụi, nhưng từ sau khi ca khúc Wake Me Up Before You Go Go ra đời, Andrew có ý kiến, họ nên thay đổi gu ăn mặc sao cho lịch sự và thời trang hơn. Từ đó, sức nóng của hai chàng trai tăng dần và làm nhiều người, nhất là các cô gái trẻ chết mệ chết mệt.

Sự tỏa sáng của George Michael

Careless Whisper được Wham! ấp ủ suốt 3 năm trời. Khi tất cả đã chín muồi, họ lên kế hoạch bắt tay vào thực hiện. Cả hai quyết định sẽ qua Alabama, Mỹ để thu âm ca khúc cùng với nhà sản xuất Jerry Wexler. Ca khúc hứa hẹn mang lại thành công lớn cho Wham!

Tuy vậy, vài ngày trước khi khởi hành, Andrew bị bệnh và không thể đi cùng George Michael. Tuy nhiên, mọi thứ từ bản hòa âm, phối khí, đến chỗ ăn chỗ ở… đều đã được sắp xếp sẵn. Nếu vì trục trặc này việc thu âm gián đoạn sẽ gây nhiều trở ngại cho nhóm. Vì vậy, George Michael quyết định sẽ đi thu âm ca khúc này một mình. Hầu hết các công đoạn đều do chính anh thực hiện. Vì không ưng ý với bản thu đầu, anh thu lại bản tiếp theo với tiếng kèn saxophone do chính anh biên soạn.

Tháng 7/1984, Careless Whisper chính thức phát hành. Tiếng kèn saxophone quá ấn tượng cùng giọng hát mượt mà của George nhanh chóng gây sự chú ý trong lòng công chúng. Với đôi mắt xanh hút hồ cùng vẻ quyến rũ nam tính, anh mau chóng chiếm được trái tim người hâm mộ. Ca khúc vươn lên hạng nhất ở 25 quốc gia, đưa tên tuổi George Michael tỏa sáng hơn bao giờ hết. Khốn nỗi, Careless Whisper càng thành công bao nhiêu lại làm cho Andrew tội nghiệp lu mờ bấy nhiêu.

Bản phát hành Careless Whisper tại Mỹ.
Câu chuyện buồn của Andrew

Từ ngày Careless Whisper phát hành, ở đâu người ta cũng chỉ còn nhắc đến George Michael dù Andrew cũng được ghi nhận là đồng tác giả. Từ đó, tư cách của hai thành viên trong nhóm cũng thay đổi hẳn. George trở thành con cưng, gương mặt chính, còn Andrew chỉ có vai trò làm nền. Khi diễn ca khúc, trên sân khấu chỉ có George và một người chơi saxophone. Andrew âm thầm rút lui vào trong bóng tối.

Andrew biết rằng, anh và bạn không thể cùng đi chung con đường tới thành công được nữa. George đã ở phía trước, rất xa anh.

Càng ngày, Andrew càng lu mờ đến mức vị trí của anh trở thành thừa thãi trong nhóm. Thậm chí gần như mọi người hỏi George: "Anh ta làm gì trong nhóm vậy?". George trả lời: “Andrew là một phần quan trọng của nhóm. Nếu không có anh ấy, tôi đã là một người khác và không có tôi thì anh ấy cũng vậy, nhưng tình cảm của chúng tôi đã tạo nên Wham!". Dù vậy, chẳng ai có thể mãi làm cái bóng cho người khác được.

Andrew chọn cách ra đi. Năm 1986, nhóm chính thức tuyên bố tan rã - sự tan rã “thân ái”, như nhận xét của George. Buổi biểu diễn chia tay sau gần 4 năm gắn bó của Wham! với gần 80.000 khán giả diễn ra thật buồn. Suốt buổi biểu diễn, Andrew vẫn chỉ là cái bóng của George và khi giai điệu Careless Whisper cất lên, những giọt nước mắt đã lăn trên đôi má của Andrew.

Một trong những cặp đôi tuyệt với nhất lịch sử nhạc pop đã không còn nữa. Sau này, Andrew có phát hành một vài ca khúc nhưng chẳng mấy thành công nên anh quyết định từ bỏ con đường nghệ thuật và trở thành một tay đua xe đạp tại Pháp.

Bởi vậy, hào quang của ca khúc bất hủ Careless Whisper hóa ra lại là một câu chuyện buồn cho Andrew Ridgeley - người đồng sáng tạo ra nó. Có lẽ âm nhạc cũng như cuộc sống, nếu ta không có cơ duyên, dẫu đã chạm tay tới, ánh hào quang vẫn chỉ là những thứ phù phiếm vĩnh viễn không bao giờ thuộc về mình.

Theo Đất Việt.


"Careless Whisper" là một đĩa đơn của George Michael (trong khi tại Nhật Bản, Canada và Hoa Kỳ lại ghi là "Wham! với George Michael"), phát hành năm 1984 bởi Epic Records tại Anh Quốc, Nhật Bản, và các nước khác; và bởi Columbia Records ở Bắc Mỹ. Đây là ca khúc solo đầu tiên của George Michael mặc dù ông vẫn là thành viên nhóm Wham! vào thời điểm đó (bài hát được đưa vào album của Wham! Make It Big). Bài hát nổi bật với tiếng kèn saxophone, cũng như được hát lại bởi một số nghệ sĩ sau khi phiên bản đầu tiên phát hành. Nó được phát hành dưới dạng đĩa đơn và đã trở thành một hit lớn về mặt thương mại, đạt vị trí số một ở gần 25 quốc gia, bán được hơn 6 triệu bản trên toàn thế giới.

Careless Whisper | George Michael :
https://www.youtube.com/watch?v=izGwDsrQ1eQ

Careless Whisper - Wham

Những năm đầu thập niên 80 ,tại Anh nổi lên một ban nhạc trẻ được thính giả năm châu rất hâm mộ đó là nhóm nhạc WHAM ! Họ thực chất chỉ là đôi song ca của hai người bạn thân George Micheal và Andrew Ridgeley. Lúc ấy WHAM ! cũng được vô vàn các fan yêu mến như các bạn trẻ hiện nay hâm mộ các boysband bởi sự dí dỏm vui tươi trong cách trình diễn ; các khúc sôi động, khoẻ khoắn cùng với nét tươi trẻ. mượt mà trong ca từ.

Nhưng trên hết là sự cuồng nhiệt của hầu hết các fan nữ, vì cả 2 anh chàng đều đáng yêu và đẹp trai ! Nhất là nét mặt cổ điển kiểu Hy Lạp của George. Trong thời điểm đó giới yêu nhạc 5 châu không ai là không biết khúc tình ca bất hủ của họ “ careless whisper ”, còn ở Sài Gòn tất cả các bạn trẻ đều huýt sáo làu làu đoạn saxo mở đầu nổi tiếng của ca khúc này và nó hầu như chiếm lĩnh hoàn toàn trong danh mục các quán café nhạc. Nhưng có điều ít ai biết rằng, ca khúc “careless whisper” đã đưa WHAM ! lên đỉnh cao trong làng nhạc trẻ cũng chính là khơi nguồn của bi kịch làm tan vỡ nhanh chóng nhóm nhạc được yêu thích bậc nhất thời bấy giờ !....

Sau một loạt những ca khúc có tiết tấu vui vẻ, dễ thương, sôi động được khán giả khắp nơi yêu mến, George và Andrew bắt tay vào chuẩn bị một khúc tình ca mới:”careless whisper”. Lúc bấy giờ, những Video Clip được dàn dựng công phu đang chinh phục công chúng và tất cả các ca khúc của WHAM! khi xuất hiện trên Video Clip luôn luôn có đôi hình ảnh của đôi bạn trẻ này. Chuẩn bị cho “careless whisper” ra mắt công chúng, George M và Andrew R cùng quyết định phải sang Mỹ để thu âm và thực hiện phần hình ảnh trên Video Clip, một mặt để hoàn chỉnh về chất lượng, mặt khác để giới thiệu WHAM! với công chúng Mỹ. Chỉ còn vài ngày nữa lên đường thì bất thần Andrew R ngã bệnh, không thể lùi lại được nữa vì mọi việc đã được chuẩn bị chu đáo từ lâu, phương án hai tức tốc được tiến hành : Andrew R phải ở nhà dưỡng bệnh và chỉ còn George M một mình bay sang Mỹ thực hiện phần ghi âm và thu hình . Thế là lần đầu tiên một ca khúc quan trọng của nhóm WHAM ! được thực hiện mà thiếu một thành viên!

“Careless whisper” được tung ra cùng lúc với Video Clip quay tại Mỹ với hình ảnh một mình George M đã lập tức chiếm đỉnh cao của cả hai top Mỹ và Anh. Nhất là công chúng Mỹ, thị trường quan trọng nhất - họ thực sự bất ngờ bởi giai điệu của ca khúc và nhất là giọng ca mượt mà và gương mặt thật quyến rũ của George M. Tên tuổi nhóm WHAM! lập tức được thổi phồng lên chín tầng mây, nhưng thực chất đó chỉ là sự tôn vinh cho George M !!! Trước sự thành công quá sức tưởng tượng của ca khúc “Careless whisper”, tất cả khán thính giả hầu như chỉ biết đến George M, còn Andrew R thì chẳng ai quan tâm đến. Từ đó về sau theo yêu cầu của ông bầu ban nhạc WHAM ! , George M luôn luôn là giọng ca chính, trong các album cũng như xuất hiện trên Video Clip, mặc dù trên vỏ đĩa của các album nhạc luôn in tên và hình ảnh của 2 người, vai trò của Andrew R tội nghiệp càng lúc càng mờ nhạt, có lúc chỉ còn được xem như 1 nhạc công làm nền cho George M ! Mặc dù cả hai vẫn còn rất thân với nhau nhưng rồi kết cuộc gì đến cũng phải đến …

…. Vào một buổi chiều buồn trên sân vận động Wembley ở thủ đô Luân Đôn , chật ních gần 80 000 khán giả đến tham dự buổi biểu diễn chia tay của nhóm nhạc WHAM! sau gần 4 năm gắn bó . Trong suốt buổi biểu diễn, như thường lệ Andrew R vẫn âm thầm là một chiếc bóng cho George M . Khi tiếng saxo mở đầu ca khúc “careless whisper”cất lên , cả sân vận động như chùng hẳn xuống ... và người ta đã thấy những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má của Andrew Ridgeley!


UserPostedImage
https://www.youtube.com/watch?v=R9zNNXuNW5A

LỜI BÀI HÁT Careless Whisper

I feel so unsure,
As I take your hand and lead you to the dance floor.
As the music dies...
Something in your eyes,
Calls to mind a silver screen,
And all its sad goodbyes.

CHORUS

I'm never gonna dance again,
Guilty feet have got no rhythm.
Though it's easy to pretend,
I know you're not a fool.
I should have known better than to cheat a friend,
And waste a chance that I'd been given.
So I'm never gonna dance again,
The way I danced with you.

Time can never mend,
The careless whisper of a good friend.
To the heart and mind,
ignorance is kind
There's no comfort in the truth,
Pain is all you'll find.

REPEAT CHORUS

What am I without your love?
Tonite the music seems so loud,
I wish that we could lose this crowd.
Maybe it's better this way,
We'd hurt each other with the things we want to say.

We could have been so good together,
We could have lived this dance forever...
But now, who's gonna dance with me?
Please stay.
(Alternatively):
And now it's never gonna be
That way...

REPEAT CHORUS

Now that you're gone...
Now that you're gone...
Now that you're gone...
Was what I did so wrong?
So wrong that you had to leave me alone?

Edited by user Wednesday, July 18, 2018 9:46:17 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (3)
65 Pages«<636465
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.