Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

325 Pages«<323324325
Options
View
Go to last post Go to first unread
KLong  
#6481 Posted : Saturday, July 18, 2020 8:21:11 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,126
Location: SD

Thanks: 547 times
Was thanked: 985 time(s) in 528 post(s)


UserPostedImage

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Vô cùng xúc động nhận được tin buồn
Chị Trần Thị Nguê
(Bút danh Kim Nguyên , Trần Tiểu Thư )
Sinh ngày 24 Tháng Tư năm 1944
Tại Vĩnh Long Việt Nam

Đã từ trần vào ngày 17 tháng 7 năm 2020
( nhằm ngày 27 tháng Năm năm Canh Tý )
Tại Thành Phố San Diego USA
Hưởng thọ 76 tuổi.


Xin Thành Kính Phân Ưu cùng tang quyến
Thành thực chia buồn cùng các cháu Phượng , Oanh , Quân và gia đình ...

Nguyện cầu hương linh chị Kim Nguyên được nghỉ ngơi an lành nơi cõi phúc


Gia đình "Đất Lạ Trời Quê" cùng các bạn ...
Hồng Vũ Lan Nhi , Nguyễn Tiến Quỳnh Giao , Cao Lynh , Nhược Thu ,
Nguyễn Ngọc Tuấn , Đoàn Thu Hương , Trịnh Kiều Oanh , Bích Huyền
Phạm Thu Liễu , Quỳnh Hương , Sơn Ca , Tiểu Yến , Thạch Bích
Khieu Long , Di Tản Buồn , Yên Sơn , Tiểu Vũ Vi , Cát Ngọc ,
Hà Phương Hoài , Lê Hải , Phan Chinh Chiến , Willgrass , TicTac,

Edited by user Friday, July 24, 2020 2:29:18 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#6482 Posted : Monday, July 20, 2020 4:22:55 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,971
Location: Riverside

Thanks: 366 times
Was thanked: 599 time(s) in 500 post(s)

UserPostedImage

Hảy Thong Thả Sống



“Thượng Đế khi đem mình vào đời, có hỏi ý kiến mình đâu. Nên chắc chắn là khi Ngài gọi mình đi cũng chẳng cần thông báo trước”.

Nhiều khi chúng ta sống mà quên bẵng đi là mình có thể chết bất cứ lúc nào. Ta hối hả sống, vui, buồn, khỏe, yếu, ta cứ lướt qua rồi không ngoái đầu lại nhìn chuỗi ngày tháng ta đã tiêu hao của một đời người.

Cho đến khi có một người bạn vừa ngã bệnh, bệnh nặng, không biết sẽ mất đi lúc nào, lúc đó ta mới xa, gần, hốt hoảng gọi nhau.
Tưởng như chưa từng có người bạn nào “Chết” bao giờ…

Hay ta có một người thân trong gia đình, đang rất khỏe vừa báo tin bị bệnh hiểm nghèo. Gia đình, họ hàng cuống lên, sợ hãi như chưa nghe đến ai nói về cái chết bao giờ, chưa chứng kiến cảnh vào bệnh viện, cảnh tang ma bao giờ.

Cả hai người trên có thể đã ngoài 70 tuổi.
Lạ thật! Cái tuổi nếu có chết thì cũng đã sống khá lâu trên đời rồi, sao những người chung quanh còn hoảng hốt thế.

Hóa ra người ta, không ai muốn nghe đến chữ “Chết”, dù chữ đó đến với mình hay với người thân của mình.
Hình như không ai để ý đến mỗi sáng chúng ta thức dậy, nhìn thấy mặt trời mọc (nếu còn để ý đến mặt trời mọc) là chúng ta đã tiêu dùng cái ngày hôm qua của đời sống mình

Có người vì công việc làm ăn, cả tuần mới có thời giờ ngửng mặt nhìn lên mặt trời.
Buổi sáng còn tối đất đã hấp tấp ra đi, buổi chiều vội vã trở về lúc thành phố đã lên đèn, làm gì nhìn thấy mặt trời.
Nhưng mặt trời vẫn nhìn thấy họ, vẫn đếm mỗi ngày trong đời họ. Họ tiêu mất cái vốn thời gian của mình lúc nào không biết.

Tiêu dần dần vào cái vốn Trời cho mà đâu có hay. Rồi một hôm nào đó bỗng nhìn kỹ trong gương, thấy mình trắng tóc.
Hốt hoảng, tiếc thời gian quá! Khi nghe tin những người bạn bằng tuổi mình, bệnh tật đến, từ từ theo nhau rơi xuống nhanh như mặt trời rơi xuống nước, họ vừa thương tiếc bạn vừa nghĩ đến phiên mình.

Thật ra, nếu chúng ta bình tâm nghĩ lại một chút, sẽ thấy “Cái chết” nó cũng đến tự nhiên như “Cái Sống” .
Đơn giản, mình phải hiểu giữa sống và chết là một sự liên hệ mật thiết, vì lúc nào cái chết cũng đi song song từng ngày với cái sống.
Dẫu biết rằng, đôi khi có những cái chết đến quá sớm, nhưng ta cũng đâu có quyền từ khước chết.

Tôi biết có người mẹ trẻ, con của bạn thân tôi. Chị bị ung thư, chị cầu xin Thượng Đế cho sống đến khi đứa con duy nhất của mình vào Đại Học.
Chị không cưỡng lại cái chết, chị chỉ mặc cả với Thượng Đế về thời gian vì con chị lúc đó mới lên 3 tuổi.
Thượng Đế đã nhận lời chị. Ngày con chị tốt nghiệp Trung Học, chị ngồi xe lăn đi dự lễ ra trường của con và tuần lễ sau chị qua đời.

Trong suốt mười mấy năm trị bệnh, chị vẫn làm đủ mọi việc: chị đội tóc giả đi làm, đến sở đều đặn, lấy ngày nghỉ hè và ngày nghỉ bệnh đi trị liệu.
Những bạn làm chung không ai biết chị bị ung thư, ngay cả xếp của chị. Khi họ biết ra, thì là lúc chị không đứng được trên đôi chân mình nữa.
Chị sửa soạn từng ngày cho cái chết với nụ cười trên môi. Vẫn vừa đi làm, vừa cơm nước cho chồng con, ân cần săn sóc cha mẹ, hiền hòa giúp đỡ anh em trong nhà, chị mang niềm tin đến cho tất cả những người thân yêu của mình.

Sau ba năm chị mất, cậu con trai mỗi năm vẫn nhận được một tấm thiệp sinh nhật mẹ viết cho mình (Mẹ đã nhờ qua người dì gửi hộ).
Hôm sinh nhật 21 tuổi của cậu cũng vào ngày giỗ năm thứ ba của Mẹ, cậu nhận được tấm thiệp mừng sinh nhật mình, với dòng chữ nguệch ngoạc, chị viết cho con: “Mừng sinh nhật thứ 21 của con. Hãy bước vui trong đời sống và nhớ rằng mẹ luôn luôn bên cạnh con“.

Tôi đọc những dòng chữ mà ứa nước mắt.
Tôi nghĩ đến chị với tất cả lòng cảm phục. Chị là người biết sống trong nỗi chết.
Khi không thắng được bệnh tật, chị biết hòa giải với nó để sống chậm lại với nó từng ngày cho con mình.
Chắc “Cái chết” cũng nhân nhượng với chị, thông cảm với chị như một người bạn.

Một chị bạn kể cho nghe về một bà bạn khác. Bà này mới ngoài sáu mươi, nhanh nhẹn, khỏe mạnh và tính nết vui vẻ, yêu đời.
Nhưng khi nào đi ra khỏi nhà bà cũng mang theo một bộ quần áo đặc biệt, đủ cả giầy vớ bỏ vào một cái túi nhỏ riêng trong va li.
Hỏi bà, sao lại để bộ này ra riêng một gói vậy, bà thản nhiên nói: “Nếu tôi chết bất thình lình ở đâu, tôi có sẵn quần áo liệm, không phiền đến ai phải lo cho mình”.

Bà mang theo như thế lâu lắm rồi, tôi không biết có khi nào bà ngắm nghía mãi, thấy chưa dùng tới, bà lại đổi một bộ mới khác cho ưng ý không?
Giống như người phụ nữ sắp đi dự tiệc hay cầm lên, để xuống, thay đổi áo quần sao cho đẹp. Đi vào cái chết cũng có thể coi như đi dự một đám tiệc.
Tôi nghĩ đây là một người khôn ngoan, sẵn sàng cho cái chết mà bà biết nó sẽ đến bất cứ lúc nào.
Bà đón nhận cái chết tự nhiên, giản dị như đi dự tiệc, hay một chuyến đi xa, đi gần, nào đó của mình.
Nhưng không phải ai cũng nghĩ về cái chết giản dị như vậy. Phần đông muốn được sống lâu, nên bao giờ gặp nhau cũng thích chúc cho nhau tuổi thọ.

Thích hỏi nhau ăn gì, uống gì cho trẻ trung mãi. Loài người nói chung, càng ngày càng thích sống hơn chết.
Họ tìm kiếm đủ mọi phương thuốc để kéo dài tuổi thọ. Người ta ức đoán, trong một tương lai rất gần, loài người có thể sống đến 120 tuổi dễ dàng với những môn thuốc ngăn ngừa bệnh tật và bồi dưỡng sức khỏe.

Rồi người ta sẽ còn tạo ra những bộ phận mới của nội tạng để thay thế cho những bộ phận gốc bị nhiễm bệnh.
Gan, ruột, bao tử v.v, sẽ được thay như ta thay những phần máy móc của một cái xe cũ.
Chúng ta, rồi sẽ sống chen chúc nhau trên mặt đất này.

Chỉ tiếc một điều là song song với việc khám phá ra thuốc trường thọ người ta cũng phải phát minh ra những người máy (robot) để chăm sóc những người già này, vì con cháu quá bận (chắc đang chúi đầu tìm thuốc trường sinh) không ai có thời giờ chăm sóc cha mẹ già.
Theo tôi, ngắm nhìn hình ảnh một cụ ông hay một cụ bà lưng còng, tóc bạc, đang cô đơn ngồi trong một căn buồng trống vắng, được một người máy đút cơm vào miệng, thật khó mà cảm động, đôi khi còn cho ta cái cảm giác tủi thân nữa.

Nhưng sống như vậy mà có người vẫn thích sống.
Một người đàn ông ngoài bẩy mươi, bị bệnh tim nặng, đang nằm trong phòng đặc biệt (ICU) lúc mơ màng tỉnh dậy, nhắn với các con cháu là khi nào vào thăm không ai được mặc áo mầu đen.
Ông kiêng cữ mầu của thần chết. Ông quên rằng thần chết, đôi khi, có thể đến với chiếc áo mầu hồng.

Thật ra, chính nhờ “cái chết” cho ta nhận biết là “cái sống” đẹp hơn và có giá trị hơn, dù có người sống rất cơ cực vẫn thấy cuộc đời là đẹp.
Những bậc thiên tài, những nhà văn lớn đã tự tìm về cái chết khi họ bắt đầu nhìn thấy cái vô vị trong đời sống như nhà văn Ernest Hemingway, Yasunari Kawabata và họa sĩ Vincent van Gogh, v.v…
Chắc họ không muốn sống vì thấy mình không còn khả năng hưởng hết vẻ đẹp của “cái sống” nữa.

Họ là một vài người trong số nhỏ trên mặt đất này sau khi chết để lại tên tuổi trên những trang sử, lưu lại hậu thế, còn phần đông nhân loại, sau khi chết một thời gian, không để lại một di tích nào
Con cháu có thờ cúng được một hai thế hệ, sau đó tên tuổi mờ dần, mất hẳn theo ngày tháng, vì chính những kẻ thờ phụng đó lại tiếp theo nằm xuống cùng cát bụi.

Ðời sống con người chóng qua như cỏ, như bông hoa nở trong cánh đồng, một cơn gió thoảng đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc cũng không còn mang vết tích (Thánh Vịnh).
Thượng Đế khi đem mình vào đời, có hỏi ý kiến mình đâu. Nên chắc chắn là khi Ngài gọi mình đi cũng chẳng cần thông báo trước.
Chúng ta cứ thong thả sống từng ngày, khi nào chết thì chết, mặt trời mọc rồi mặt trời lặn, bông hoa nở rồi bông hoa tàn, thế thôi.

Tại sao ta phải cay cú với cái chết?
Hãy dùng trí tưởng tượng của mình, thử hình dung ra một thế giới không có cái chết(*)
Chắc lúc đó chúng ta sẽ không còn không khí mà thở chứ đừng nghĩ đến có một phiến đất cho bàn chân đứng.

Trần Mộng Tú
tictac  
#6483 Posted : Friday, July 24, 2020 2:13:19 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,971
Location: Riverside

Thanks: 366 times
Was thanked: 599 time(s) in 500 post(s)

UserPostedImage

BẠN ĐANG CHỨNG KIẾN NGÀY TÀN CỦA CÁC BẢNG HIỆU LỚN TRÊN THẾ GIỚI ?



Sự sụp đổ của các ÔNG LỚN !


1. Victoria’s Secret tuyên bố phá sản.

2. Zara đóng cửa 1.200 cửa hàng.

3. La Chapelle rút 4391 cửa hàng.

4. Chanel đã ngừng sản xuất.

5. Hermes bị ngưng.

6. Patek Philippe ngừng sản xuất.

7. Rolex ngừng sản xuất.

8. Ngành công nghiệp xa xỉ của thế giới đã ngừng sản xuất.

9. Nike có tổng cộng 23 tỷ đô chuẩn bị cho giai đoạn sa thải thứ hai.

10. Không cần phải nói về du lịch.

11. Người sáng lập AirBnb nói rằng vì đại dịch, 12 năm nỗ lực đã bị phá hủy trong 6 tuần.

12. Ngay cả Starbucks cũng tuyên bố đóng cửa vĩnh viễn 400 cửa hàng của họ.



Cả đời người có khi không được chứng kiến những sự kiện thế kỷ như vậy!

VÀ NẾU DOANH NGHIỆP HOẶC CHỖ LÀM CỦA BẠN VẪN CÒN DUY TRÌ VÀ TRẢ LƯƠNG CHO NHÂN SỰ ĐẦY ĐỦ THÌ BOSS CỦA BẠN ĐANG CĂNG THẲNG VÀ CỐ GẮNG LẮM ĐẤY.

Edited by user Friday, July 24, 2020 2:14:45 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#6484 Posted : Tuesday, July 28, 2020 9:02:28 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,971
Location: Riverside

Thanks: 366 times
Was thanked: 599 time(s) in 500 post(s)

UserPostedImage


A JOY STORY

Cuốn phim này đã đoạt giải Oscar Phim Hoạt Họa. Nó chỉ kéo dài 3 phút nhưng tác giả đã mất 3 năm để suy nghĩ và thực hiện


Ce petit film a remporté l'Oscar du meilleur film d'animation. Il ne dure que 3 minutes mais son réalisateur a mis 3 ans à l'imaginer!


https://youtu.be/ryx1CKskau8
tictac  
#6485 Posted : Friday, July 31, 2020 9:28:59 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,971
Location: Riverside

Thanks: 366 times
Was thanked: 599 time(s) in 500 post(s)
Nghe tiếng hát "Người của Nha Trang" - ca sĩ Kim Khánh với Mắt Lệ Cho Người.

UserPostedImage

Mắt Lệ Cho Người
Nhạc & Lời : Từ Công Phụng
Tiếng hát : Kim Khánh

https://www.facebook.com...ToyNjIzNzUxNTI3ODc4MDg0/
LaGio  
#6486 Posted : Tuesday, August 4, 2020 4:20:19 PM(UTC)
LaGio

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/13/2011(UTC)
Posts: 126
Location: Riverside

Thanks: 19 times
Was thanked: 37 time(s) in 29 post(s)
UserPostedImage

SUY ĐỒI CHÍNH TRỊ
VÀ KHỦNG HOẢNG XÃ HỘI, KINH TẾ HIỆN NAY TẠI HOA KỲ

Ngô Xuân Vũ


Nước Mỹ là nơi chốn mơ ước của mọi người trên khắp thế giới: một đất nước mênh mông, trù phú trải dài từ hai bờ đại dương, nơi đã khai sinh ra chế độ dân chủ thần kỳ có lịch sử hơn hai trăm năm mươi năm kể từ thời lập quốc, nơi mà con người được sống tự do, sung túc nếu so sánh với phần đông còn lại của thế giới, cũng là nơi mà người dân có cơ hội phát triển tối đa năng lực của mình, để mưu cầu hạnh phúc cho bản thân và cộng đồng. Nhưng thời gian gần đây, những giá trị tuyệt vời này bị đe dọa, bị hoài nghi, hoang mang. Ta thử nhìn hiện trạng của đất nước và tìm hiểu nguyên nhân.

1 – Xã hội, chính trị và kinh tế hiện nay

-Kể từ thời nội chiến một trăm năm mươi năm trước, chưa bao giờ xã hội Hoa Kỳ lại phân hóa như hiện nay kể cả thời chiến tranh Việt Nam: phân hóa giữa hai đảng chính trị lớn và truyền thống nhất là Dân chủ và Cộng hòa, phân hóa chủng tộc, phân hóa giàu nghèo, dễ dàng dẫn đến những cuộc bùng phát bạo loạn.
- Kinh tế rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng với món nợ hai mươi sáu ngàn tỉ Đô la và sẽ tiếp tục tăng, món nợ vĩ đại này sẽ truyền lại cho con cháu. Tiến thoái lưỡng nan giữa mở cửa để phục hồi kinh tế hay tiếp tục đóng cửa để chận đứng dịch Covid 19 với hơn bốn chục triệu người thất nghiệp.
-Dịch Covid Vũ Hán tàn phá đất nước, tính đến nay nước Mỹ đã có 3. 6 triệu ca nhiễm, 140 ngàn người tử vong, hơn 3000 tỉ Đô la chi tiêu để đối phó với đại dịch. Nhưng kết quả vẫn vô định: “ Mọi việc đang đi sai hướng – Dr. Anthony Fauci, Giám đốc CDC “, mỗi ngày có thêm trên 70 ngàn ca nhiễm mới, nhiều địa phương không còn kiểm soát được.
- Đối phó với phong trào “ Black lives Matter” thật thảm hại : Khởi đầu là cái chết của một người da màu bởi một cảnh sát da trắng hung ác và có tư thù với nạn nhân, nhưng nếu việc này xảy ra sau cuộc bầu cử năm nay ( Nov. 3, 2020 ), thì cũng chỉ giống như hàng ngàn vụ xung đột dẫn đến tử vong hàng năm giữa cảnh sát và tội phạm. Nhưng do xảy ra ở thời điểm căng thẳng của dịch Covid 19, của phân hóa chính trị, của mùa tranh cử... đã thổi bùng ngọn lửa thiêu đốt những giá trị tinh thần và vật chất của nước Mỹ.
- Báo chí tự do, thành trì của dân chủ bị đánh phá, bị Tổng thống gọi là kẻ thù của nhân dân ( enemy of the people ), đến nổi như Đô đốc William H. McRaven viết : “ Tổng thống tấn công báo chí là mối đe dọa lớn nhất vào nền dân chủ của chúng ta trong suốt cuộc đời của tôi “.


2 – Nguyên nhân:

Xin được điểm qua nguyên tắc lãnh đạo và thành quả của ba năm, sáu tháng điều hành nước Mỹ của chính quyền dưới thời TT Trump
-Thông thường, một lãnh đạo quốc gia xem việc đoàn kết, bao dung dân tộc là mục tiêu hàng đầu, mục tiêu quan trọng nhất. Tổng Thống Mỹ là TT của toàn dân Mỹ, chứ không chỉ những người ủng hộ Ông. Nhưng TT Trump thì khác, ông xem những người phản đối ông, những người bên Đảng Dân chủ là kẻ thù, kẻ phá hoại, cũng như xem hầu hết báo chí Mỹ - một nền báo chí tiêu biểu nhất, đại diện cho đệ tứ quyền của nước Mỹ và thế giới là fake news, là thổ tả, săn lùng phù thủy ( political with hunt ), trừ tờ Fox News luôn ủng hộ Ông. Ông kết án những thất bại của nước Mỹ là do đảng Dân chủ, điều này không đúng vì trong ba quyền lực căn bản là Hành pháp, Lập pháp, Tư pháp thì đảng Dân chủ chỉ có đa số tại Hạ Viện. Còn Hành pháp là chính quyền của TT, Thượng Viện đa số là Cộng hòa, Tối Cao Pháp Viện cũng của bảo thủ ( Cộng hòa ).

Nguyên tắc căn bản nhất để có dân chủ là phải có tự do báo chí và đối lập, cứ xem các nước độc tài như Việt Nam, Trung Cộng, Bắc Hàn, các nơi triệt tiêu hai yếu tố then chốt này thi dân chủ chỉ là hoang tưởng. Nước Mỹ thời nào cũng vậy, như dưới thời hai TT gần nhất là Geoge Bush và Obama, họ xem việc bị chỉ trích, phê phán là tự nhiên và cố gắng làm việc với đối lập, thỏa hiệp và tôn trọng lẫn nhau để tìm một giải pháp chung. Cho nên, đổ những thất bại của đất nước cho thiểu số đối lập là hành động thiếu lương thiện và vô trách nhiệm.

-Tổng thống chỉ thích nghe những lời xu nịnh, xa lánh những người trung thực dám nói thẳng suy nghĩ của mình, đó là lý do mà trong nội các của Ông có hàng loạt người đáng kính từ chức hay bị cách chức, như các Đại tướng James Mattis, John Allen... Ông cũng tìm mọi cách để hủy bỏ tất cả những thành tựu của người đi trước -TT Obama- mà nước Mỹ đã tốn bao nhiêu công sức mới có được. Ông chủ trương co rút để làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại, như rút khỏi Hiệp Ước Biến Đổi Khí Hậu của thế giới, rút khỏi W. H. O ( Tổ Chức Y Tế Thế Giới ) trong mùa đại dịch, rút khỏi Hiệp Ước Giải Trừ Vũ Khí Hạt Nhân của sáu nước với Iran, rút khỏi TPP - một Hiệp Định Kinh Tế với các quốc gia đồng minh có mục đích bao vây Trung Cộng, Ông báng bổ khối Nato, xung đột liên tục với các quốc gia đồng minh truyền thống... Co rút, cô lập để làm cho nước Mỹ vĩ đại?! Một chính sách không thể nào hiểu được của TT Trump. Tổng thống Obama khác hơn, như trong diễn văn nhậm chức lần hai, Ông nói : “Nước Mỹ là bạn của mọi quốc gia và mọi người. Nước Mỹ đã hạ gục chủ nghĩa Phát Xít và chủ nghĩa Cộng sản bằng những liên minh vững chắc và niềm tin bền bĩ “.

-Thông thường hai đảng Cộng hòa và Dân chủ luôn đối lập, nhưng khi có một biến cố lớn, nguy hiểm cho nước Mỹ và người dân Mỹ, như trong hai cuộc thế chiến hay biến cố ngày 11 tháng 9 năm 2001 thì cả nước một lòng đoàn kết để đối phó. Tại sao ngày nay nước Mỹ lại phân hóa và chia rẽ đến như vậy trong dịch Covid 19 và phong trào BLM.
-Một trong những nguyên nhân làm món nợ công tăng trưởng khủng khiếp là Đạo luật cắt giảm thuế được TT ký ban hành năm 2018. Theo Tổng thống, đạo luật này nhằm kéo những công ty của Mỹ ở ngoại quốc, đặc biệt là tại Trung quốc quay trở lại nước Mỹ và giảm thuế cho mọi người thọ thuế. Nhưng sau hai năm ban hành, việc quay trở lại nước Mỹ của các công ty chưa có kết quả, còn việc giảm thuế chỉ tác dụng cho người giàu, trong đó có TT và gia đình.

Nhiều người giàu thấy bất nhẫn và xin được nộp thuế nhiều hơn, như tỉ phú Warren Buffet, hay như lời tuyên bố cảm động của nhóm “ Millionairs of Humanity “ – Triệu Phú vì Nhân loại: “Không như hàng trăm triệu người bị tác động vì Covid Corona trên khắp thế giới, chúng tôi không sợ mất việc, mất nhà cửa, hay mất khả năng nuôi gia đình. Chúng tôi có quá nhiều tiền. Nên làm ơn cho chúng tôi đóng thêm thuế. Hãy bắt chúng tôi đóng thêm thuế. Đó là chọn lựa đúng. Giải pháp duy nhất “ ( VOA ngày July 14, 2020). Nó khác xa với việc cố che dấu hồ sơ thuế đến cùng của TT Trump.


- Ứng phó với đại dịch Covid 19 : Như ta biết, nước Mỹ có nền khoa học tiên tiến và một tiềm lực kinh tế mạnh nhất thế giới, lại cách xa các ổ dịch nửa vòng trái đất, nhưng khi đại dịch này thâm nhập vào nước Mỹ, chính quyền đã ứng phó một cách chậm chạp, yếu kém, tệ hại nhất, dẫn đến thảm họa : 4.6 triệu ca nhiễm, 154 ngàn người tử vong, mỗi ngày có thêm hơn 75 ngàn ca nhiễm mới, ( tính đến ngày 29 tháng 7 ) – tất cả đều cao nhất thế giới, phải chăng đây là Make America Great Again của TT Trump.

Có lẽ nước Mỹ chưa bao giờ phải đón nhận sự khinh bỉ, bị nhìn bằng nửa con mắt của thế giới như ngày nay. Sự rối bời, lúng túng và thiếu một chính sách nhất quán và triệt để giữa trung ương và địa phương là nguyên nhân chính yếu. Bản thân Tổng thống có cái nhìn, cách đối phó một cách sai lầm và đầy cảm tính khác với giới khoa học. Như lúc đầu Ông cho dịch Covid 19 chỉ là cơn cảm xoàng sẽ tự động hết, khi dịch bùng phát, Ông đề nghị dùng thuốc ký ninh trị sốt rét, rồi thuốc tẩy rửa để điều trị. Sau đó, Ông dứt khoát không đeo mask, điều đơn giản này đã là tấm gương cho những người ủng hộ Ông, họ cũng không đeo khẩu trang, việc này đã tạo thêm nhiều ca lây lan và chết chóc sau đó. Nay, dù Ông đã đeo khẩu trang, nhưng thề sẽ không yêu cầu người Mỹ đeo nó ! Có lúc Ông ca ngợi sự xét nghiệm rộng rãi cho mọi người, nhưng đến tuần qua, Ông lại đề nghị giảm bớt xét nghiệm vì như thế sẽ giảm bớt ca lây nhiễm ! Trời ơi, Ngài TT chủ trương: “che tai, bịt mắt là giải pháp để bớt lây nhiễm“.

Ông tuyên bố rằng : “Covid 19 là có thật, nhưng việc cố tình thổi phồng con số lây nhiễm là một trò lừa đảo”. Để có thể khống chế con số thống kê, Ông đã ra lệnh chuyển số liệu thống kê thu thập trên toàn quốc từ cơ quan CDC sang Bộ Y Tế, để đến hôm nay “các dữ liệu về Covid 19 biến mất sau khi chính phủ Trump dành quyền kiểm soát từ CDC – theo bản tin của CNBC ngày 16 tháng bảy. Như ta biết, những người làm việc tại CDC ( Trung Tâm Phòng Ngừa Dịch Bệnh Hoa Kỳ ) dù là công chức, nhưng cũng là những nhà khoa hoc, Đại học John Hopkins, nơi tổng hợp và công bố các ca nhiễm hàng ngày, là trường Đại học y khoa hàng đầu thế giới, mà theo truyền thống, những nhà khoa học thường đứng ngoài chính trị, nên những số liệu đưa ra của họ đáng được tin cậy hơn nhiều so với Bộ Y tế, một cơ quan thống thuộc Hành pháp, tức Tổng Thống.


3 – Phần kết

Nhìn lại trong hơn ba năm rưỡi vừa qua TT Trump đã làm được gì cũng như để lại những hậu quả thế nào, thì có thể thấy viễn ảnh nước Mỹ nếu Ông đắc cử thêm nhiệm kỳ thứ hai. Một chủ đề then chốt trong kế hoạch tranh cử của Ông là chống Trung quốc để đổ lỗi cho khủng hoảng đại dịch Covid và khủng hoảng kinh tế (theo John Bolton). Né tránh trách nhiệm là việc làm hàng ngày của TT trong suốt nhiệm kỳ. Ông điều hành Quốc gia theo cảm xúc của mình, nặng tính hơn thua, trọng cái tôi quá lớn, thiếu tầm nhìn chiến lược của một nhà lãnh đạo.

Ông xem thường các Cố vấn cũng như các cơ quan tai mắt Quốc gia như CIA, FBI. Chúng ta ngạc nhiên là sao có rất nhiều người tử tế không thấy được sự giả dối, đóng kịch và quá ích kỷ của Ông?. Những cuộc tranh luận chính trị trở nên tai hại và nhiều người tốt phải im lặng, dẫn đến sự suy đồi của dân chủ trong việc tổ chức quốc gia cũng như sự trỗi dậy của các chế độ độc tài, dân túy tai hại.
Ông Trump muốn được như Putin, như Tập Cận Bình thu tóm mọi quyền hành quốc gia trong tay mình. Nhưng nền dân chủ của nước Mỹ không cho phép điều này nên Ông ta liên tục chửi bới và nhục mạ nó.
Chỉ còn hơn ba tháng nữa sẽ đến ngày bầu cử Tổng thống, một phần Quốc hội và các cơ quan quyền lực trung ương và địa phương. Cầu mong cử tri chúng ta ra khỏi cơn mộng du, đủ sáng suốt để lựa chọn những người lãnh đạo xứng đáng, chấm dứt giai đoạn đen tối lịch sử này của đất nước, phục hồi sự vĩ đại vốn có của Hoa Kỳ.


July 27, 2020.

Edited by user Tuesday, August 4, 2020 4:21:59 PM(UTC)  | Reason: Not specified

bienxanh  
#6487 Posted : Tuesday, August 11, 2020 9:05:57 AM(UTC)
bienxanh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/29/2011(UTC)
Posts: 144
Location: Vancouver

Thanks: 13 times
Was thanked: 28 time(s) in 22 post(s)

UserPostedImage

CHUYỆN TÌNH THỜI COVID
Đoản Kiếm



Bác sĩ gọi cho biết JoAnn sẽ không qua khỏi. Sam đã quyết định vào bệnh viện thăm nàng từ mấy hôm nay... Tuy nhiên, năn nỉ mãi mà mấy đứa con vẫn không đứa nào chịu chở vào gặp nàng... Đã gần hai
tháng rồi, Sam không còn gặp được JoAnn... Lần cuối cùng họ gặp nhau là hôm 20 tháng Năm.
Trước khi đại dịch Covid ập đến mấy tháng, JoAnn phải chuyển qua ở viện điều dưỡng Porter McGrath sát bên nhà để chữa bệnh mất trí nhớ. Sam vẫn ở trong căn apartment của hai vợ chồng trong khu nhà
cho người già Florida Presbyterian Homes. Hai khu nhà ở và viện điều dưỡng sát nhau... Hàng ngày Sam đi xe lăn qua thăm người yêu... Mỗi tuần ít nhất 3 lần họ gặp nhau! Họ vẫn yêu nhau quấn quýt như những ngày họ mới gặp nhau... Họ đã cưới nhau hơn 30 năm
rồi. Và mặc dù không có con chung với nhau, họ vẫn sống hạnh phúc trong tình yêu thương của các con riêng của JoAnn.
Từ tháng Ba, sau khi các viện dưỡng lão bị cấm thăm viếng. Sam và JoAnn vẫn sắp xếp gặp nhau từ xa. Sam ngồi trên ban công nhìn xuống và JoAnn ngồi trên xe lăn trong khu vườn của viện điều dưỡng...
Họ nói chuyện với nhau từ xa.... (hình 2) Nhân viên trong viện dưỡng lão gọi cặp tình nhân là "Romeo và Juliet."
Từ ngày JoAnn vào bệnh viện Lakeland Regional Health Medical Center, Sam không thể đi thăm JoAnn được nhưng Sam và JoAnn vẫn chat với nhau thường xuyên... cho đến hơn một tuần nay, JoAnn đã mê man
không còn liên lạc được. Sam nóng lòng, muốn được vào thăm JoAnn nhưng con cái không đứa nào đồng tình.

- "Bố không thể vô đó được đâu. Nguy hiểm còn hơn cả bố đi vào giữa một bầy sư tử đang rình mồi." Sam nài nỉ mãi nhưng Scott, con riêng của JoAnn, vẫn chưa chịu cho đi vì Sam đã 90 tuổi và việc đi
gặp một bệnh nhân Covid là một chuyện cực kỳ nguy hiểm.
- "Bố phải vào bệnh viện thôi. Bố phải gặp mẹ con lần cuối!" Sam kiên quyết. Chàng muốn gặp vợ để nói với nhau dù chỉ một lời chia tay...
.... Cuối cùng thì Scott cũng chịu chở Sam vào thăm mẹ. Các y tá phụ giúp đeo khẩu trang, face shield, và mặc đồ bảo hộ kín từ đầu đến chân cho Sam... (hình 3)
JoAnn nằm bất động và không có dấu hiệu gì nhận biết. Sam nắm chặt tay nàng:

- "Cuối cùng thì anh cũng nắm được tay em sau mấy tháng trời xa cách." Sam bóp mạnh bàn tay JoAnn hy vọng là nàng sẽ nhận ra được mình. "Hi honey, hi darling, anh đây, Sam đây em... Chắc là em không
nhận ra anh vì mấy thứ đồ bảo hộ lỉnh kỉnh này... nhưng anh yêu em và yêu rất nhiều..."
Chia tay JoAnn, Sam như trút được gánh nặng. Sam đã làm được điều anh mong muốn, là nói lời từ biệt với người yêu... lần cuối.

Ngày hôm sau, bệnh viện gọi cho Sam là JoAnn đã ra đi... Mặc dù biết trước cái chết của người yêu, người vợ sau 30 năm sống chung, Sam rất buồn nhưng vẫn an ủi được phần nào... vì chàng đã gặp được
nàng để nói lời từ biệt...
Sau đám tang vợ, Sam lên cơn sốt... Vào bệnh viện thì mới biết là mình đã nhiễm Covid.
- "Bố có hối tiếc là đã vào bệnh viện thăm mẹ không?" Scott, đứa con riêng của JoAnn, người đã chở Sam vào thăm mẹ cũng cảm thấy có lỗi...
- "Không đâu con. Bất kể điều gì sẽ xảy ra cho bố, bố vẫn vui vì đã được nắm tay mẹ con một lần cuối cùng..."
Hai tuần sau, Sam cũng đã ra đi... Họ sẽ không còn phải trông chờ những giây phút hiếm hoi để gặp nhau nữa... Họ sẽ mãi mãi bên nhau. Phần tro của họ sẽ được trộn vào nhau và chôn chung trong khu
vườn của khu nhà cho người già Florida Presbyterian Homes.

Đoản Kiếm
July 10, 2020


https://amp.usatoday.com/amp/5444919002
https://www.abcactionnew...nal-goodbyes-to-his-wife
https://www.wtsp.com/amp...a-465a-8710-0f94183cd157







Users browsing this topic
Guest (3)
325 Pages«<323324325
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.